Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Anh Ấy Và Những Vì Sao Đã Hôn Tôi Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Anh nheo mắt suy nghĩ một chút, gật đầu, coi như đồng ý.

Số người mới vào bộ hàng năm của Bộ Ngoại giao không nhiều, hơn ba mươi người, vừa đủ chia thành ba tiểu đội. Sau đó tới phần phân chia ký túc xá cho từng người, bọn họ được cho nửa ngày để sắp xếp đồ đạc.

Cố Tích Triều ở cùng phòng với Tô Mộng, Tăng Nguyệt, Hà Tiểu Linh.

Tô Mộng và Tăng Nguyệt đều là người của cục phiên dịch.

Sau khi sắp xếp gần xong, mấy cô gái ngồi trên giường Cố Tích Triều trò chuyện, chỉ có Tăng Nguyệt là không nói nhiều.

Cô đã chú ý khi ở trên xe buýt, ánh mắt Tăng Nguyệt nhìn cô không được thân thiện cho lắm.

Cô mỉm cười, mặc kệ cô ta.

Tô Mộng vẫn còn nhớ mãi người mà cô ấy nhìn thấy vào buổi sáng: “Chu huấn luyện viên đẹp trai quá, em chưa từng thấy người nào đẹp trai như vậy.”

Hà Tiểu Linh nói: “Hay là thử xem sao?”

Tô Mộng vội vàng lắc đầu: “Thôi thôi, anh ấy hung dữ quá.”

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.

Cố Tích Triều hất hàm về phía cửa, đó, chẳng phải là người đẹp trai nhất mà Tô Mộng nói đang đứng đó sao?

Chu Hoài Cẩn đã thay quân phục huấn luyện, gọn gàng nhanh nhẹn, phía sau là ba tiểu đội trưởng với vẻ mặt nghiêm nghị.

Đôi mắt trong veo của cô nhìn chằm chằm vào anh, khi ánh mắt vô tình chạm vào anh, cô còn nở cười rạng rỡ với anh một cái.

Anh cúi đầu xuống, hắng giọng: “Có thể vào không?”

Cố Tích Triều khoanh hai tay trước ngực, nhướng mày nhìn anh. Cô học được dáng vẻ nghịch ngợm này ở đâu vậy?

“Có thể.” Tô Mộng nhỏ giọng nói.

Chu Hoài Cẩn đẹp trai thì đẹp trai thật, nhưng cô ấy rất sợ anh.

Chu Hoài Cẩn đến để kiểm tra nội vụ.

Anh bảo ba tiểu đội trưởng đợi ở bên ngoài, tự mình bước vào phòng.

Anh nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại trên giường cô.

“Đây là cái gì?” Giọng anh lạnh lùng, chỉ vào thứ lông xù trên giường Cố Tích Triều hỏi.

Cố Tích Triều thản nhiên trả lời: “Là một con gấu.”

“Tôi hỏi cô đó là thứ gì.” Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng.

Tô Mộng đứng bên cạnh cô suýt chút nữa bị dọa khóc. Cô ấy lặng lẽ kéo cô, ý là cô mau nói đi.

“Là một con gấu bông.”

Bình thường cô dịu dàng, lúc này nói chuyện cũng dịu dàng, nhưng lại cho người ta cảm giác như đang đối đầu, cãi nhau với anh.

Gương mặt anh không chút thay đổi, vươn tay dài túm con gấu bông lên: “Trên giường, ngoại trừ chăn ga gối đệm không được có đồ vật khác. Cái này, tôi tạm thời giữ lại.”

Cô chớp chớp mắt ra vẻ vô tội: “Không có nó em không ngủ được.”

Anh liếc nhìn cô một cái, cho cô một ánh mắt cảnh cáo.

Anh quen biết cô hơn hai mươi năm, chưa từng biết cô còn phải ôm thứ này mới ngủ được, cố tình gây sự.

Tay anh to, một tay đã che hết đầu con gấu bông, con gấu bông bị anh xách đầu, chỉ còn thân mình lơ lửng giữa không trung.

Cô suy nghĩ một chút, nở nụ cười với anh: “Được thôi, anh giữ hộ em, kết thúc huấn luyện quân sự em sẽ đến tìm anh để lấy.”

Giọng điệu thân thiết, còn mang theo chút ẩn ý.

Thực sự là không sợ chết.

Anh không trả lời cô, lại nhìn giường của cô.

“Chăn phải gấp thành khối đậu phụ.”

Cô xòe tay, vẻ mặt bất lực: “Em không biết gấp.”

Anh nhìn cô một cái, tiện tay đặt con gấu bông trên tay lên bàn, cúi người xuống kéo chăn cô đã gấp lại ra, trải ra.

“Tôi làm mẫu một lần, trước khi ăn cơm trưa mà không học được thì không cần đến nhà ăn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc