Anh nhớ lần đầu tiên đến nhà cũ là lúc học trường quân đội, khi đó cô vẫn còn học cấp ba.
Kỳ nghỉ hè năm đó, anh về nhà tìm cô, phát hiện cô gái nhỏ không có ở đại viện, anh ở nhà họ Cố trò chuyện với cha cô cả buổi chiều, mới dò hỏi được thì ra cô đã về nhà bà ngoại ở Giang Nam.
Anh đặt vé máy bay đến Giang Nam liền.
Anh gặp cô trên con đường đá xanh nhỏ.
Đến nay anh vẫn còn nhớ ngày hôm đó, trời mưa nhỏ, rêu trên phiến đá xanh lại mọc dài ra, rất trơn.
Anh tìm người hỏi thăm nhà của một bà cụ biết tiếng Pháp từng du học ở nước ngoài, may mà nhà họ Mạnh là gia đình có học thức nổi tiếng ở vùng này, hai ông bà cụ lại hay giúp đỡ người khác, thường xuyên dạy tiếng nước ngoài cho những đứa trẻ gần đó, trong trấn không ai không biết, mọi người nhiệt tình chỉ đường cho anh.
Trời còn sớm, trời mưa lại càng thêm lạnh lẽo, lúc này chắc cô vẫn còn cuộn tròn trong chăn. Anh thản nhiên quan sát những cửa hàng cổ kính hai bên, quán ăn sáng đều đã mở cửa, người đông đúc, nhộn nhịp.
Chu Hoài Cẩn nảy ra ý định, hay là mua bữa sáng mang đến chỗ cô gái nhỏ.
Chỉ nghĩ như thế, lại thêm liếc nhìn quán ăn sáng đó thêm một cái, anh đã biết cả đời này mình không thể trốn thoát.
Tay cô gái nhỏ đó cầm một chiếc ô giấy dầu màu ngọc bích, vừa lúc quay đầu lại.
Chiếc ô trên tay cô rơi xuống đất.
Đôi môi hồng hào của cô ngạc nhiên hé mở.
Trong đôi mắt long lanh của cô tràn đầy sự ngạc nhiên và vui mừng.
Cô như hoa đào mới nở vào mùa xuân, xinh đẹp vô ngần.
Ở nhà cũ, Chu Hoài Cẩn có phòng riêng, ngay cạnh phòng của Cố Tích Triều. Lần đầu tiên đến nhà cũ, anh đã ở đó, sau khi ở bên cô, bà ngoại liền giữ lại căn phòng đó cho anh.
Cố Tích Triều gõ cửa, Chu Hoài Cẩn bảo cô vào.
“Bà ngoại bảo em đến trải giường cho anh.” Khóe miệng cô hơi cong lên, nhìn anh với ánh mắt có chút tinh nghịch.
Miệng nói là đến trải giường, nhưng cô vừa vào cửa đã ngồi lên chiếc ghế tròn trong phòng, không có ý định động tay làm gì cả.
Chăn ga gối đệm ở trong tủ quần áo, bà cụ luôn chuẩn bị sẵn cho anh, thỉnh thoảng còn lấy ra phơi nắng.
Toàn thân anh cứng đờ.
Một lúc sau, anh mới đi thẳng đến, nhìn cô từ trên cao xuống: “Không phải đã nói…”
“Không phải đã nói bảo em đừng trêu chọc anh sao.” Cô đứng dậy, nhón chân lên, đôi môi áp sát vào tai anh: “Em suy nghĩ kỹ rồi, vẫn muốn trêu chọc anh thì phải làm sao?”
Hơi thở ấm áp của cô phả vào tai anh, lướt qua cổ anh, từng đợt từng đợt. Rõ ràng là hơi thở nhẹ nhàng như vậy, nhưng lại như đập vào trái tim anh, tóe lên lửa.
Anh trấn tĩnh lại, đẩy cô ra, khóe miệng mỉm cười nói: “Cố Tích Triều, chúng ta nói chuyện ba năm trước được không?”
Đây là điểm yếu của cô, anh biết chỉ cần anh nhắc đến, cô liền ủ rũ.
Cô cúi đầu, trông rất chán nản.
“Không phải em đẩy Cố Tịch Ngôn xuống lầu.”
Cô nhìn anh một cách cứng đầu, tay nắm chặt thành quyền.
Anh cũng nhìn cô, theo thói quen liếm môi: “Tôi biết không phải em.”
“Tại sao lại đi?” Anh khàn giọng hỏi, lời nói đầy đau đớn.
Anh cố gắng kìm nén cơn giận, câu hỏi này ba năm qua anh đã nghĩ vô số lần, muốn hỏi cô tận mặt.
Bỏ đi, đây chính là thứ cô gọi là thích sao? Đây chính là tình cảm khiến người khác phải ghen tị của họ sao?
Hành động của cô khiến anh cảm thấy mình còn không bằng một bộ quần áo, một món đồ chơi, nói bỏ là bỏ.
Cô đột nhiên trở nên bực bội: “Em sợ, em nhát gan, ngay cả người thân nhất cũng không tin tưởng em, nên em đi, không được sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)