Chương trình phỏng vấn chính thức bắt đầu.
Tư Ca là MC chuyên nghiệp, cô ấy giỏi đặt câu hỏi cũng giỏi lắng nghe.
Công việc phiên dịch của Cố Tích Triều yêu cầu cô phải có đầu óc minh mẫn, tư duy nhanh nhạy, so sánh ra, mặc dù chương trình được phát sóng trực tiếp, nhưng vẫn thoải mái hơn rất nhiều.
Phỏng vấn được một nửa, Tư Ca chuyển chủ đề, nói về chuyện tình cảm của các nhà ngoại giao.
“Tích Triều hiện tại có bạn trai chưa?”
“Chưa.”
“Trước đây đã từng yêu đương chưa? Lần gần đây nhất là khi nào?”
Cố Tích Triều cười cười, vẻ mặt vô thức trở nên buồn bã.
“Đã từng có một lần, chia tay ba năm trước rồi.”
“Là vì công việc sao?” Câu hỏi của Tư Ca mang theo mục đích.
Tư Ca là cô gái thông minh như vậy, cô ta không tin lý do cô và Chu Hoài Cẩn chia tay mà ai cũng biết kia, Tư Ca lại không hỏi thăm người khác. Dù những người biết chuyện năm đó không muốn nhắc đến nhiều nhưng với khả năng của Tư Ca, cũng có thể đoán ra được từ lời nói của người khác.
Trong mắt Cố Tích Triều ánh lên vẻ thích thú, khóe miệng cong lên, dáng vẻ có chút giống Chu Hoài Cẩn lúc cười xấu xa.
“Là vì tôi quá nhút nhát.” Cô cười nhạt.
Tư Ca biết với câu hỏi này thì không hỏi ra gì khác nữa, đây cũng không phải là trọng tâm.
“Sau đó hai người còn liên lạc không?”
Cô cười nói: “Không.”
“Hiện tại có người thích không? Hoặc là có kế hoạch gì về tình cảm không?”
Cô suy nghĩ một chút, nghiêm túc nhìn vào ống kính: “Trước khi tôi rời khỏi Nước Y, đại sứ quán xảy ra hỏa hoạn, hiện trường tại đó rất hỗn loạn. Lúc đó tôi và một bé gái vừa được cứu đang bị mắc kẹt giữa biển lửa, ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy mình sắp chết rồi, lại có một người bước ra từ biển lửa, cứu chúng tôi. Anh ấy là quân nhân đến làm nhiệm vụ sơ tán, cũng là người hùng trong lòng tôi.”
Tư Ca biết Chu Hoài Cẩn đã tham gia vào hành động đó.
“Thật lãng mạn.” Tư Ca gượng cười: “Lúc đó hai người có trao đổi thông tin liên lạc không?”
“Không.” Cô tiếc nuối lắc đầu: “Nhưng tôi nhất định sẽ tìm lại anh ấy.”
Tôi đã bí mật thêm WeChat của anh ấy rồi, nhà anh ấy ở đâu tôi cũng biết mà.
Buổi phỏng vấn nhanh chóng kết thúc, đạo diễn bước vào trường quay, nói với họ tỷ suất người xem của chương trình này không ngừng tăng cao.
Cố Tích Triều trẻ trung xinh đẹp, trải nghiệm ở Nước Y lại ly kỳ, còn có những câu chuyện bên lề về chuyện tình cảm, đã thu hút rất nhiều khán giả.
Số lần anh đến không nhiều, nhưng quả thật ngoại hình và nghề nghiệp đều rất bắt mắt.
“Đến đón Tư Ca à?” Có người tiến lên bắt chuyện.
“Ừ.” Chu Hoài Cẩn không nói nhiều: “Người bên trong là ai?”
“Phiên dịch của Bộ Ngoại giao, xinh đẹp, giỏi giang.”
Chu Hoài Cẩn cười: “Vậy à.”
Từ nhỏ Cố Tích Triều đã xinh đẹp dịu dàng, như cơn mưa Giang Nam, nhẹ nhàng. Nhưng nếu quen biết cô, sẽ thấy trên người cô có một sự kiên cường… cô mười sáu mười bảy tuổi, vượt ngàn dặm xa xôi đến để tổ chức sinh nhật cho anh; cô hai mươi tuổi, ở Nước Y giữa lửa đạn ba năm.
Đạo diễn mời Cố Tích Triều và Tư Ca đi ăn cơm, nhưng Tư Ca thấy anh đã đợi ở bên ngoài nên không có tâm trạng xã giao.
“Tôi không đi, đạo diễn Trương và Cố tiểu thư đi cùng nhau đi.” Ánh mắt cô ta nhìn về phía cửa.
Đạo diễn Trương hiểu ý.
Cố Tích Triều cũng nhìn thấy Chu Hoài Cẩn, hơn nữa cô cũng không thích kiểu xã giao này, bèn khéo léo từ chối: “Đạo diễn Trương khách sáo rồi, tối nay tôi còn có việc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


