Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Anh Ấy Và Những Vì Sao Đã Hôn Tôi Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Ngày hôm sau, cô tỉnh dậy nhìn điện thoại, vừa mới qua tám giờ. Cô thức dậy mặc quần áo, rửa mặt.

Anh hầu như không dùng mỹ phẩm dưỡng da, khi rửa mặt cũng chỉ dùng sữa rửa mặt dành cho nam. Cô nghĩ, có nên tặng anh một bộ mỹ phẩm dưỡng da không nhỉ, dù sao anh cũng thường xuyên phải chịu gió mưa nắng. Nhưng anh có làn da đẹp tự nhiên, thật đáng ghen tị.

Cô rửa mặt bằng nước sạch, để mặt mộc đi gõ cửa phòng anh. Cô kiên nhẫn gõ một lúc, không có ai mở cửa. Cô xoay tay nắm cửa, cửa mở ra, quả nhiên bên trong không có ai. Chăn trên giường được gấp gọn gàng, có thể so sánh với “khối đậu phụ” trong quân đội.

Không khó để đoán, chắc là anh đi tập thể dục buổi sáng rồi, đây là thói quen anh đã duy trì nhiều năm.

Cô buồn chán ngồi trên ghế sofa ở phòng khách vừa chơi điện thoại vừa chờ anh, cũng không quên đăng một bức ảnh tự sướng lên vòng bạn bè, caption là “buổi sáng”, ảnh là ảnh cô để mặt mộc dựa vào ghế sofa vải.

Tiếng mở cửa vang lên, cô chỉnh lại tư thế ngồi, ngồi xếp bằng trên ghế sofa một cách nghiêm túc, làm ra vẻ ngoan ngoãn.

Thấy cô vẫn chưa đi, anh nhíu mày.

Cô cũng nhìn anh, hai tay anh trống trơn.

Cô hơi đói, ngửa mặt nhìn anh đang đứng thẳng trước ghế sofa.

Anh thực sự rất đẹp trai, đường nét khuôn mặt cương nghị, sống mũi cao, lông mày rậm và đậm, đầy nam tính. Nhiều lúc anh chỉ theo nhướng mày theo thói quen, cũng vô cùng quyến rũ. Lại còn vẻ mặt lạnh lùng, càng thêm phần cấm dục.

Ánh mắt anh lướt qua: “Về nhớ tìm người mở khóa.”

Anh trở về phòng ngủ, một lúc sau mới mở cửa đi ra, khi đó đã thay một bộ quần áo khác.

Anh cầm chìa khóa xe trên bàn định đi.

Cô sốt ruột, anh cứ thế mà đi sao?

“Anh đi đâu vậy?”

Nghe thấy câu hỏi của cô, anh dừng lại.

Cô gái này, không đi giày, mười ngón chân trắng nõn tròn trịa cứ thế đặt trên sàn nhà.

Anh nhíu mày: “Đi giày vào.”

Cô nhìn anh, vẫn cứng đầu không chịu đi giày.

“Anh đi đâu?”

Thật là bó tay!

“Về nhà.”

Nhà mà anh nói là đại viện. Hôm qua lúc về, cha anh - Chu Lâm đang đi xuống các đơn vị an ủi cán bộ chiến sĩ, không gặp được. Hôm nay ông ấy đã về, trước khi về đơn vị, anh vẫn phải gặp một lần.

Cô vui vẻ: “Em cũng về.”

Cô đã đồng ý với Mạnh Vãn cuối tuần sẽ về nhà ăn cơm.

Đã lâu rồi anh và cô không về đại viện cùng nhau như thế này.

Anh lái xe, cô ngồi ở ghế phụ chơi điện thoại.

Bài đăng trên vòng bạn bè của cô sáng nay đã có rất nhiều người thích, hầu hết là đồng nghiệp hoặc bạn học cũ, không có người lạ.

Thẩm Yến: Ái chà, tốc độ này được đấy, nhanh như vậy đã vào nhà rồi. Tối qua… [khuôn mặt gian xảo] [khuôn mặt gian xảo]

Cô mở WeChat thêm bạn bè, thử nhập số điện thoại cũ của anh, hiện ra một tài khoản, giống như của anh.

Cô khẽ gọi: “Điện thoại em hết pin rồi, cho em mượn điện thoại gọi điện được không?”

Anh đang lái xe, không tiện cử động nhiều, chỉ hất cằm về phía điện thoại.

Cô cầm lấy điện thoại, điện thoại có mật khẩu, cô không chút suy nghĩ liền nhập số, quả nhiên đúng. Sau khi tìm thấy WeChat của anh, cô nở nụ cười rạng rỡ, quả nhiên nhìn thấy lời mời kết bạn mà cô vừa gửi.

Cô nhấn đồng ý rồi tắt ứng dụng, tiếp đó đặt điện thoại của anh về chỗ cũ.

“Không phải muốn gọi điện thoại sao?”

“Không gọi nữa, cũng sắp về đến nhà rồi.” Cô vuốt mái tóc dài đến eo: “Em đi bộ từ đây về nhé.”

Nơi này cách đại viện không xa, xung quanh lại toàn là nhà của quân đội, an toàn. Anh không phản đối, dừng xe cho cô xuống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc