Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Húc khẽ cười nhẹ, cất lời: “Anh Tam, nãy giờ mọi người cứ bóng gió xa xôi, rốt cuộc là đang nhắc đến ai vậy?”
Kiều Tam trầm ngâm giây lát, nhẹ nhàng dũi tàn điếu xì gà vào gạt tàn rồi từ từ ngước ánh mắt lên. Lâm Húc vẫn giữ nét mặt ngơ ngác như không hiểu gì, điều này khiến Kiều Tam thoáng chút bất ngờ.
Từ Kiến Đông không thể kìm nén hơn được nữa, nghiến răng hỏi dồn: “Đêm qua, cậu ra phố cổ gặp gỡ kẻ nào?”
Lâm Húc thoáng cười, tay đưa lên vuốt nhẹ cằm rồi bình thản đáp: “Anh Đông tò mò đến vậy sao? Tôi ngủ với ai thì có liên can gì đến vụ này?”
“Tôi gặp A Hân.” Lâm Húc quay người hướng ánh nhìn về phía Kiều Tam, nói chắc nịch:
“Anh Tam, nếu thực sự cô ta bỏ trốn, xin anh cho tôi vài ngày, tôi nhất định sẽ kéo cô ta về để làm rõ mọi chuyện.”
Kiều Tam không hề đáp lời, chỉ liếc mắt ra hiệu cho một người đứng gần đó, kẻ này ngay lập tức bước đi, phỏng đoán là để xác nhận tin tức.
Chẳng mấy chốc, người vừa rời đi đã quay trở về. Lâm Húc thấy hắn bước lại gần, khẽ khàng ghé sát tai Kiều Tam thì thầm vài câu.
Kiều Tam lắng nghe xong một cách bình thản, lặng thinh đôi chút rồi cất lời: “Kiến Đông, lần này cậu đã vu oan cho A Húc rồi.”
Nghe vậy, Từ Kiến Đông hiểu rằng không thể nào tiếp tục được nữa, tức tối cười khẩy rồi liền đứng phắt dậy.
Lâm Húc tiến thêm một bước, đứng chắn ngang trước mặt hắn, nói: “Thế nào, chẳng có chứng cớ lại định đổ tội cho tôi, giờ muốn rũ bỏ trách nhiệm rồi bỏ đi à? Từ Kiến Đông, anh nghĩ dễ dàng coi thường tôi đến vậy sao?”
Anh cao hơn Từ Kiến Đông cả một cái đầu, khí chất bức người buộc đối phương phải ngước nhìn lên, trong ánh mắt lộ rõ vẻ căm tức: “Cậu định làm gì? Khắp nơi đây đều là người của tôi, cậu làm được gì chứ?”
Lâm Húc cười nhẹ, hướng về phía người vẫn an tọa trên sô pha: “Anh Tam, anh phân giải vụ này đi.”
Kiều Tam khẽ cau mày, hiển nhiên đang cố nén sự khó chịu, cất tiếng: “Kiến Đông, ngươi phải xin lỗi A Húc.”
Khuôn mặt Từ Kiến Đông hiện rõ vẻ bất mãn, chưa kịp thốt ra lời nào thì Lâm Húc đã lạnh nhạt ngắt lời: “Xin lỗi thì không cần, tôi không muốn nghe những lời khách sáo giả tạo đó.”
Kiều Tam khẽ thở dài, giọng điềm tĩnh: “Vậy cậu muốn ra sao?”
Lâm Húc lãnh đạm nhắm hờ mắt lại, thản nhiên đáp lời: “Tôi muốn ba mươi phần trăm lợi nhuận từ phi vụ sắp tới.”
“Đồ khốn kiếp, cậu là thứ tham lam…” Từ Kiến Đông vung nắm đấm lên, nhưng Kiều Tam đã kịp ngăn lại, nhanh chóng lên tiếng:
“Được thôi, chia cho cậu ba mươi phần trăm, nhưng cậu cũng phải hợp tác với phía Kiến Đông, không thể ngồi không hưởng lợi. Tôi đi trước, có lẽ vài hôm nữa sẽ có thông tin mới, tôi sẽ triệu tập các cậu lại để bàn bạc.”
Lâm Húc vẽ lên khóe môi nụ cười mãn nguyện: “Cảm ơn anh Tam.”
Kiều Tam rảo bước về phía cửa ra vào, tiện thể khều nhẹ Từ Kiến Đông một cái.
Từ Kiến Đông kìm nén cơn giận, bước theo Kiều Tam ra ngoài. Bỗng nhiên, hắn nghe Lâm Húc cười khẩy, giọng đầy châm biếm: “Anh Đông, không mang theo ‘nhân chứng’ của anh sao?”
Hắn quay đầu lại, ánh mắt lướt qua một thân ảnh đang run rẩy co ro trong góc, thản nhiên nói: “Nó đã đắc tội với cậu, tôi để mặc cậu xử lý.”
Khi đám người kia đã rời đi, Lâm Húc lại an tọa trên sô pha, tiếp tục đốt thêm một điếu thuốc. Anh đặt cánh tay lên lưng ghế, nhả ra làn khói mỏng manh, ánh mắt đảo qua mấy cô gái vẫn còn đứng im lìm trong phòng. Anh cười:
“Các cô còn đứng đây làm gì, đang đợi tôi ban thưởng sao?”
Nghe vậy, các cô gái nhận ra rằng Lâm Húc chắc hẳn muốn kín đáo xử lý Tiểu Chung nên mỗi người đều hoảng hốt, cuống cuồng tháo chạy ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại, khóa lại mọi tiếng động ồn ào trong hành lang. Lâm Húc tựa mình ra sau ghế sô pha, vẫn tiếp tục rít thuốc. Lâm Húc nổi tiếng là kẻ máu lạnh, tàn nhẫn với địch thủ và cả với bản thân. Anh sẵn sàng bán mạng vì tiền bạc, nếu không đã chẳng thể nhanh chóng vươn tới địa vị như thế. Tiểu Chung khuôn mặt bầm dập, hiển nhiên đang rất hoảng sợ nhưng vẫn lê lết đến trước mặt anh, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt và dịch mũi, cuống quýt thanh minh: “Anh Húc, em không hề cố ý. Anh Đông ép buộc em, khai rằng anh đã cho em uống thuốc ngủ, rồi thừa cơ hội…”
Tiểu Chung vẫn không ngừng than vãn, “Anh Húc, anh là người anh lớn độ lượng, xin tha cho em lần này đi…”
Lâm Húc kẹp lấy điếu thuốc giữa ngón trỏ và ngón giữa, vẻ mệt mỏi hiện rõ, dùng ngón cái day nhẹ vào giữa hai chân mày, như thể không thể chịu đựng nổi cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.
Lâm Húc không hề ra tay, từ từ dập tàn thuốc vào gạt tàn rồi hạ mắt nhìn Tiểu Chung: “Tôi không tha cho cậu, Từ Kiến Đông lại càng không. Ở hay đi, cậu hãy tự mình định đoạt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)