Con bé Thắm rất nhanh đã quen thuộc nơi đây, trở thành tổng quản chăm lo mọi việc trong nhà. Lão Hành ngày ngày đi chèo đò, con bé ở nhà dọn dẹp cơm nước, từ trong ra ngoài đều tinh tươm cả.
Con bé phát hiện, lão Hành có nhiều điều khác thường lắm, tỷ như lão thường xuyên nhìn nó đến ngây ngẩn, như nhớ đến điều gì rồi lại đau lòng thở dài; tỷ như lão rất thích vươn tay xoa đầu nó, lúc vuốt ve đuôi tóc nhỏ xinh xinh, đôi mắt lão ăm ắp một tình cảm vô tận.
Con bé còn phát hiện, căn nhà tranh của lão tuy nhỏ nhưng vẫn có riêng một góc án thư rất chỉn chu, đặt ngay bên cạnh buồng ngủ, xung quanh treo vô vàn tranh vẽ. Thế nhưng, lạ kỳ là tranh nào của lão cũng chỉ họa một người con gái trạc tuổi 18,20 chắc là vô cùng xinh đẹp. Sở dĩ nó bảo chắc là, vì chẳng bức tranh nào lão vẽ khuôn mặt, nhưng để lão ông ngày ngày nghiêm trang, tĩnh lặng lại đến thế phải ôm lòng nhớ thương, ắt phải động lòng người.
Hôm nay lão Hành lại đi lái đò, con bé vào thư phòng quét tước dọn dẹp. Trong lúc lơ đãng, nó phát hiện ra một hộp gỗ nhỏ dưới gối của lão Hành, suốt mấy tháng lăn lộn ở đây, nó chưa bao giờ nhìn thấy. Trong lòng nổi cơn tò mò, nó nhẹ nhàng rút hộp kia ra.
Nhìn con bé Thắm chạy vội ra ngoài, lão Hành khẽ thở dài. Vật cũ mà thôi, cớ sao trút giận vào con trẻ. Nhưng nhìn đồ nằm trong tay, ký ức chôn vùi tận đáy lòng lại cuồn cuộn đổ về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

