Thuận Kinh xưa nay vốn phồn hoa, mỗi năm cứ gần đến tiết Trung thu là lại náo nhiệt lạ thường. Trong thành không những không có lệnh giới nghiêm, mà còn có hội đèn hoa suốt đêm. Nay lại còn đón tin vui tướng quân khải hoàn, khắp nơi giăng đèn kết hoa, không khí vui mừng tràn ngập. Từ sáng sớm, đường phố Thuận Kinh đã ngựa xe như nước, chen vai thích cánh, rõ ràng náo nhiệt hơn nhiều so với mấy ngày trước. Sương mỏng tan đi, Y Lan Tiểu Trúc hiện ra với dáng vẻ hùng vĩ tắm mình trong ánh nắng vàng kim, trông vô cùng tráng lệ huy hoàng. Tám mươi mốt chiếc chuông đồng sáu cạnh khẽ đung đưa trong gió sớm. Hòa cùng tiếng chuông trong trẻo vui tai ấy là tiếng oanh ca yến vũ và tiếng người huyên náo vọng ra từ nội đường. Tô Chỉ Du một thân xiêm y sặc sỡ, không biết còn kiếm đâu ra được một cây quạt xếp. Ngụy Cảnh Sơn nhìn nàng, thấy cái bộ dạng nghênh ngang đắc ý kia thật muốn ăn đòn. Hai người vừa đến cửa đã có các cô nương ra đón. Tô Chỉ Du ra vẻ dân chơi sành điệu, trêu ghẹo đùa cợt với họ. Ngụy Cảnh Sơn đi theo sau nàng, tay chân luống cuống, đứng ngồi không yên, mắt không biết nhìn vào đâu. Y Lan Tiểu Trúc này nhìn từ bên ngoài đã thấy hoành tráng, bước vào nội đường lại càng như một thế giới khác. Ba lần cửa viện, mỗi lần đều có cầu thang xoắn ở hai bên trái phải dẫn lên lầu. Trên lầu toàn là những nhã thất, trước cửa mỗi nhã thất đều có các cô nương xinh đẹp yểu điệu, áo trễ ngực hờ hững đứng chờ. Lần cửa cuối cùng là một đại sảnh lộng lẫy xa hoa, tiệc rượu bày sẵn ngày đêm không dứt, quan to quý nhân ra vào không ngớt. Chính giữa có một đài cao dùng để biểu diễn ca múa. Hai bên đài cao có hai cầu thang xoắn, phía sau là nhã thất của các cô nương có vai vế, trông còn thanh lịch và tráng lệ hơn những nhã thất ở hai dãy sân ngoài. Các cô nương của Y Lan Tiểu Trúc nổi tiếng về thơ từ ca múa, phụ nữ ở đây đa phần là tiểu thư của những gia đình quan lại bị giáng chức. Không chỉ tài tình xuất chúng, mà cử chỉ cũng tao nhã, đi đứng mực thước.
“Vương huynh.” Tô Chỉ Du nhìn Ngụy Cảnh Sơn đang ngây như phỗng, trông chẳng còn chút uy nghi nào của một vị tướng quân trên chiến trường. Ngụy Cảnh Sơn rõ ràng vẫn chưa quen với hoàn cảnh nơi đây, lại càng không quen với cách nàng gọi mình.
“Vương huynh.” Tô Chỉ Du cao giọng hơn, Ngụy Cảnh Sơn lúc này mới hoàn hồn.
Lúc này mới có tiểu nhị chạy bàn dẫn họ lên một nhã gian trên tầng hai, Tô Chỉ Du tươi cười đi theo. Nhìn lại Ngụy Cảnh Sơn, thấy hắn vẫn trong tư thế giương cung bạt kiếm, phòng vệ quá mức. “Vương huynh, Vương huynh, thả lỏng chút đi. Đối với con gái không thể dùng sức mạnh như vậy, huynh nhẹ tay một chút.”
Tô Chỉ Du ghé vào tai hắn khẽ nhắc. Ngụy Cảnh Sơn hung hăng trừng mắt nhìn nàng, khóe miệng khẽ giật giật. Trước cửa nhã gian có một nữ tử lớn tuổi hơn đang đứng mỉm cười. Tóc đen búi nhẹ, mày ngài kẻ nhạt, một đôi mắt long lanh như nước mùa thu, sóng mắt lưu chuyển. Nàng mặc một bộ gấm đỏ thẫm, trên thêu hoa văn cành lá uốn lượn bằng chỉ vàng, eo thon gọn, cổ tay đeo vòng ngọc. Chiếc vòng là bạch ngọc loại dương chi, vừa bóng vừa mịn, từng cử chỉ đều toát ra vẻ quý phái hơn người. Tuy mình mang vàng đeo bạc nhưng vẫn không che được vẻ thanh cao và khí chất rạng ngời toát ra từ giữa đôi mày và ánh mắt. Bộ gấm trên người vừa ung dung hoa quý lại có phần tùy ý, khí chất cao nhã, không hề bị trang sức và y phục lộng lẫy làm cho nặng nề. Cộng thêm ánh mắt có vẻ thờ ơ tùy tiện nhưng không mất đi vẻ phong tình, càng tôn lên nét thanh cao hoa quý khác biệt, khiến cả người nàng từ trong ra ngoài tỏa ra một vẻ đẹp rực rỡ. Vị này chính là bà chủ của Y Lan Tiểu Trúc, Kiều Nương. Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Tô Chỉ Du chỉ cảm thấy người này trông rất quen.
“Hai vị khách quan trông lạ mặt quá.” Kiều Nương cười tươi, giọng nói dịu dàng, chậm rãi.
“Lần đầu tới ạ, vị huynh đệ này của ta lại càng là lần đầu tiên. Mong bà chủ bỏ qua cho.” Tô Chỉ Du vội tiến lên khách sáo.
“Tiểu công tử nói gì vậy, đã đến đây đều là khách, là cô nương của chúng tôi đường đột rồi. Mời hai vị vào trong, rượu ngon, thức ăn ngon, và cả cô nương xinh đẹp đều không thiếu.”
Kiều Nương nghiêng người, nhẹ nhàng cúi chào rồi mời hai người vào nhã gian. Xung quanh phòng treo thư họa của danh gia, một cây cổ cầm đặt trên án, giữa phòng đã bày sẵn rượu ngon thức quý. Hai người ngồi xuống, Tô Chỉ Du liếc nhìn Ngụy Cảnh Sơn, thấy hắn vẫn giữ bộ dạng lạnh như băng, người lạ chớ gần.
“Hai vị chờ một lát, các cô nương sẽ đến ngay.” Kiều Nương ra hiệu cho người hầu hạ hai bên, rồi nhẹ nhàng lui ra khỏi phòng.
“Vương huynh, thả lỏng chút đi.” Tô Chỉ Du hạ giọng nói, “Chúng ta đến đây để dò hỏi tin tức, phải tìm được cô nương hạng trên có vai vế thì mới moi được lời.”
Ngụy Cảnh Sơn liếc nàng một cái, bất đắc dĩ gật đầu. Từ lúc vào cửa đến giờ, hắn không nói một lời, thật sự khó chịu vô cùng. Nơi này đâu đâu cũng sực nức mùi hương tầm thường, khắp nơi đều là yến yến oanh oanh, hát thì toàn những khúc ca không ra gì, nói thì toàn những lời ngọt ngào nũng nịu, còn có đám công tử bột mặt đỏ gay mà họ gặp trên đường lúc nãy. Hắn nhìn mà thấy phiền lòng, cảm giác như cả người mọc đầy gai, chỉ muốn mau chóng làm cho xong việc rồi về tắm rửa thay đồ.
Đang nói thì cửa bị đẩy ra, một nữ tử thướt tha bước vào. Tô Chỉ Du lập tức ngây người. Nữ tử này thanh lệ thoát tục, một thân hồng y tay dài phiêu dật, khí chất siêu phàm tuyệt trần. Nàng chỉ cười nhàn nhạt, đến khóe mắt cũng chẳng thèm nhăn lại, vậy mà lại khiến người ta thần hồn điên đảo, nguyện vì nàng mà chết không hối tiếc. Quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy, nữ tử này không phải người thường. Ra vào chốn phong nguyệt nhưng lại cho người ta cảm giác như được tắm trong gió xuân. Mỗi cái giơ tay, mỗi bước chân đều mang một phong tình mà người đời không sánh kịp, ngay cả vươn vai, nhíu mày cũng có một vẻ quyến rũ riêng. Nàng giỏi múa với tay áo dài, dáng điệu thướt tha uyển chuyển, ung dung, nhẹ nhàng, thần bí. Một mỹ nhân kiều diễm chốn phong nguyệt như vậy lại không khiến người ta nảy sinh ý nghĩ khinh bạc, điều này làm người ta ngược lại có mấy phần kính trọng nàng.
"Hai vị công tử khỏe không ạ, tiểu nữ tử là Tiễn Doanh, ra mắt hai vị công tử."
Tô Chỉ Du vội vàng mời nàng ngồi xuống. "Thì ra là Tiễn Doanh cô nương, quả thật lời đồn không bằng tận mắt thấy." Tô Chỉ Du dùng cùi chỏ huých Ngụy Cảnh Sơn. "Vương huynh, Tiễn Doanh cô nương đây chính là bảng hiệu của Y Lan tiểu trúc này đấy, được nghe cô nương đàn một khúc, được cô nương hạ cố dùng bữa, thật là đại hạnh của hai ta kiếp này."
Tô Chỉ Du diễn kịch rất thuần thục, Ngụy Cảnh Sơn ném cho nàng một ánh mắt khinh bỉ. Thế nhưng, khoảnh khắc ấy lại bị Tô Chỉ Du bắt được. Nhìn bộ dạng căng thẳng cứng đờ của hắn, nàng đột nhiên muốn trêu hắn một phen. "Tiễn Doanh cô nương, cô nương xem, vị huynh đệ này của ta lần đầu đến nơi phong nhã lãng mạn thế này, hay là cô nương tìm giúp huynh ấy hai cô nương đến dạy dỗ một chút được không?"
Ngụy Cảnh Sơn vừa nghe, tròng mắt gần như muốn lồi cả ra, hắn hung hăng giẫm lên chân Tô Chỉ Du một cái. Cú giẫm này suýt chút nữa đã khiến Tô Chỉ Du tàn phế. Tô Chỉ Du đau quá hét lên, "Tốt nhất là mở riêng cho họ một nhã thất."
Vừa nói vừa ném cho hắn một ánh mắt đầy ý xấu. Đúng là có thù tất báo.
"Đương nhiên là được." Tiễn Doanh cười, rồi lập tức ra lệnh cho thị nữ bên cạnh. Không lâu sau, hai nữ tử mình đầy châu ngọc, trang điểm đậm đà diêm dúa bước vào, một trái một phải dìu Ngụy Cảnh Sơn đi ra ngoài. Ngụy Cảnh Sơn luống cuống không biết làm sao, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị áp giải đến cửa.
"Vương huynh nhớ nhẹ tay một chút, làm các cô nương bị thương là Vương huynh phải tốn cả đống bạc đấy."
Tô Chỉ Du đắc ý hét lớn. Chuyến đi này do Duyện Vương trả tiền, dù sao mình cũng chỉ là một quân y quèn chưa lĩnh lương. Cửa bị đóng lại. Tô Chỉ Du nghe thấy tiếng loảng xoảng trời long đất lở từ phòng bên cạnh vọng sang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


