Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hôm sau, trời vẫn xám xịt âm u. Mưa đã ngớt đi nhiều, Tô Chỉ Du đeo mặt nạ giả, lên ngựa xuất phát. Trời còn sớm, đường núi gập ghềnh, lại thêm mưa lớn mấy ngày liền khiến móng ngựa không ngừng trơn trượt, nàng đi rất chậm.
Hoa dại ven đường bị mưa xối cho tan tác tả tơi, từng khóm hoa gấm vóc rụng rơi tàn lụi trong cơn mưa rào. Trời dần sáng tỏ, một cơn gió lạnh thổi qua, Tô Chỉ Du bất giác rùng mình một cái.
Nàng siết chặt áo, xuyên qua vành nón lá, xa xa đã trông thấy cổng thành còn chưa mở.
Gần đây cả thành Thuận Kinh đang chuẩn bị đón tướng quân khải hoàn trở về nên việc canh phòng nghiêm ngặt hơn thường lệ rất nhiều.Ngay cả giờ giới nghiêm cũng sớm hơn, cốt là để chỉnh đốn lại toàn thành.
Ngoài cổng thành có dán bức họa truy nã nàng, khiến nàng nhớ tới tờ giấy mà hôm qua Ngụy Cảnh Sơn đã tiện tay giật xuống. Còn cả lời trêu chọc chẳng mặn chẳng nhạt của hắn: “Xinh đẹp hơn người thật ba phần.”
Tô Chỉ Du hừ khẽ một tiếng, thầm oán trong lòng, cậy mình ưa nhìn rồi muốn chế giễu ai thì chế giễu.
Đúng là cái miệng độc địa, thật chẳng ưa chút nào, ta ngược lại muốn nhìn Duyện Vương phi tương lai sẽ là người đẹp nghiêng nước nghiêng thành đến mức nào.
Nghĩ đến đây, Tô Chỉ Du bất giác đưa tay sờ lên má mình, lúc này nàng mới sực tỉnh, hôm nay mình đang đeo mặt nạ giả. Nhưng cảm giác khi chạm vào lớp da này thật mềm mại và chân thật, trong lòng nàng không khỏi có chút đắc ý.
Đang mải nghĩ, “két” một tiếng, cổng thành mở ra. Dân chúng đột nhiên tụ tập, có người đổ vào, cũng có người ra khỏi thành.
Tô Chỉ Du chỉnh lại trang phục, hôm nay nàng vẫn cải trang thành một tiểu đồng, dáng vẻ thiếu niên thanh tú trắng trẻo, mắt cong như trăng khuyết, trông vô cùng vui vẻ, vừa nhìn đã biết là tướng mạo mà chủ tử quý nhân yêu thích.
Trên người mặc bộ y phục nam nhân mà hôm qua Ngụy Cảnh Sơn mua cho nàng, quả thật vừa vặn thoải mái. Tô Chỉ Du dắt ngựa, thuận lợi trà trộn qua lính gác cổng thành, đi thẳng đến Bách Hương Đường.
Cửa tiệm ngày thường tấp nập nhộn nhịp, hôm nay lại vắng vẻ lạ thường, có lẽ là do mưa lớn, chỉ có hai ba vị khách đang dừng chân lựa đồ.
Chưởng quỹ một tay chống má, tựa vào quầy hàng, uể oải ngáp một cái. Thấy có người vào, ông vội vã chào hỏi: “Muốn mua gì ạ?”
“Cao thơm nổi tiếng nhất của tiệm các người, cho hai hộp.”
Tô Chỉ Du cố ý đè giọng nói. “Vừa nhìn đã biết là khách quen rồi, chắc là mua cho chủ tử phải không?”
Tô Chỉ Du nghe vậy liền cúi đầu, không lên tiếng. Lời của chưởng quỹ lại khiến những vị khách khác hứng thú, họ nhao nhao bước tới.
“Tờ cáo thị truy nã nói là trộm đồ trong cung, trông dáng vẻ là một mỹ nhân mảnh mai, lại là trộm cắp sao?”
“Không thể nào, Tô tiểu thư là người tài giỏi đến nhường nào, khắp các tiểu thư nhà quan lại ở Thuận Kinh này không tìm được người thứ hai có bản lĩnh hơn nàng, sao nàng có thể làm chuyện hạ đẳng như vậy được.”
Tô Chỉ Du im lặng không nói, liếc nhìn người vừa lên tiếng, trong lòng thầm cảm động.
“Chắc chắn là Trịnh đại nhân nào đó của Đại Lý Tự đã nhầm lẫn rồi.”
“Ta thấy chính là Đại Lý Tự bắt người bừa bãi, cái vị Trịnh đại nhân mới nhậm chức kia, trông thì tướng mạo đường hoàng mà chẳng làm được việc gì nên hồn.”
Tô Chỉ Du khựng lại, nhớ đến lời nhắc nhở hôm qua của Mạnh Tử Thân, phải cẩn thận Trịnh Cảnh.
Xem ra vị Trịnh đại nhân có thể thăng chức lên tới Đại Lý Tự Khanh trong nửa năm này quả nhiên không phải là một nhân vật dễ đối phó.
Chưởng quỹ “bốp” một tiếng vỗ tay, làm nàng giật mình.
“Ai nói không phải chứ, mấy chủ tiệm chúng tôi ở quanh đây đều bị y quấy rầy đến khổ không tả nổi. Ngày nào cũng dẫn người đến tra hỏi, toàn hỏi mấy vấn đề kỳ lạ. Bọn quan binh mặt mày hung ác cứ đứng chặn ở cửa, ai còn dám vào mua đồ nữa, thế này thì làm sao mà buôn bán.”
Chưởng quỹ như thể tìm được tri âm, lập tức mở lời.
“Cái vị Trịnh đại nhân đó,” chưởng quỹ nhìn ra cửa chắc chắn không có ai, mới hạ giọng nói, “vị Trịnh đại nhân đó, tám phần là đầu óc có vấn đề.”
Tô Chỉ Du thấy ông ta chỉ chỉ vào đầu mình, suýt nữa thì bật cười thành tiếng, bèn bước lại gần hai bước.
“Các vị đoán xem y hỏi những gì?” Chưởng quỹ trưng ra bộ mặt đau khổ.
“Hỏi ta Tô tiểu thư có hay đến không? Thường mua những gì? Nàng thích loại cao thơm nào, mùi hương ra sao? Còn thích những món đồ nào khác không?”
“Các vị nói xem, đây toàn là những câu hỏi vớ vẩn gì đâu. Cứ thế lôi đông kéo tây, hỏi hồi lâu mà không chịu đi.”
Chưởng quỹ giang hai tay, mày chau mặt ủ mà lắc đầu.
“Ể?” Tô Chỉ Du thấy lạ. “Chuyện này có liên quan đến vụ án sao?”
“Ta cũng thấy lạ mà.” Chưởng quỹ khịt mũi coi thường. “Tiệm nào y cũng hỏi như thế, bảo là y đang điều tra án, thực ra mà nói là đang dò hỏi về Tô tiểu thư thì đúng hơn.”
Tô Chỉ Du nhíu mày suy nghĩ, cách điều tra án thế này đúng là mới mẻ.
“Y đúng là nghiêm túc thật, đội mưa cả ngày đi khắp các phố phường ngõ hẻm để hỏi han, y đến nhiều quá nên chúng ta mặc kệ chẳng thèm tiếp nữa.”
Chưởng quỹ mặt mày hớn hở kể, đám đông nghe say sưa, mọi người vẫn đang bàn tán sôi nổi, phần lớn là những lời chửi rủa Trịnh Cảnh kia.
Tô Chỉ Du cảm thấy không khí hòa hợp này rất tuyệt, không nỡ cắt ngang, bèn vội lấy hai hộp cao thơm, trả bạc rồi quay người cáo từ.
Trở lại trong màn mưa, Tô Chỉ Du rảo bước nhanh hơn. Nàng lại đi mua thêm ít vải lụa và giấy Tuyên Thành, còn có cả lá thuốc mà quản gia An thúc thích nhất, rồi đi thẳng đến Cố phủ.
Trước cửa vẫn là ba người hôm qua, ngay cả hàng hóa trong sạp cũng không thay đổi. Tô Chỉ Du bước chân nhẹ nhàng đi tới, tỏ vẻ như không biết gì cả.
Ngay khi nàng vừa đặt một chân lên bậc thềm, một bàn tay to lớn đã chặn nàng lại. Chính là gã bán hàng rong đó, người còn lại cũng sáp lại gần.
“Từ đâu tới? Làm gì?” Gã kia hỏi với giọng điệu cứng rắn.
“Giao... giao hàng.” Tô Chỉ Du mở to đôi mắt vô tội nhìn đối phương.
“Không biết nhà này có tội phạm bị truy nã hả? Không được vào.”
“Dựa vào đâu? Các người là ai?” Tô Chỉ Du lớn tiếng la lối, thu hút ánh nhìn của người đi đường.
“Không được làm ồn.” Một trong hai người giơ yêu bài ra, Tô Chỉ Du nhìn kỹ, thấy trên đó có khắc chữ “Đại Lý Tự”.
“Các vị quan gia, tiểu nhân là người giao hàng cho Cố phủ, hôm nay tới còn phải thanh toán tiền hàng với họ, xin các vị châm chước cho.”
“Của tiệm nào?” Viên quan sai nghiêm giọng hỏi.
“Tiệm hàng Chiếm Ký ở chợ Tây ạ.”
Ở Nam Cẩm triều, nhiều nhà quan lại quyền quý đều có các cửa tiệm chỉ định để cung cấp vật dụng thường ngày.
Để tiết kiệm thời gian và công sức, họ thường ủy thác cho các tiệm hàng thu mua giúp rồi thanh toán định kỳ.
Trong Cố phủ người hầu không nhiều, nên những chuyện phiền phức thế này đều giao cho tiệm hàng xử lý, mỗi tháng một lần, thi thoảng có việc gấp cũng sẽ gọi tạm.
Mà ba ngày trước, Tô Chỉ Du vừa nghe Đồng ma ma kể rằng, tiểu nhị mới của tiệm hàng Chiếm Ký rất thông minh lanh lợi, hôm đó đến cửa đã dỗ dành khiến Đồng ma ma cười không ngớt, luôn miệng khen ngợi.
Vì vậy, nàng đoán rằng tháng này có lẽ họ sẽ không tới nữa, bèn viện cớ này.
“Quan gia xem, tiểu nhân không phải người trong phủ, chỉ là người giao hàng thôi. Nhà họ cứ cách vài ngày lại cần giao hàng một lần. Ngài xem, toàn là cao thơm, lá thuốc, còn có vải vóc và giấy Tuyên Thành, ngài cứ kiểm tra đi ạ.”
Nàng vừa nói vừa chất đồ lên người viên quan sai, ép y phải lùi lại từng bước. Thấy khoảng cách tới cổng phủ ngày càng gần, Tô Chỉ Du bèn gân cổ lên hét lớn: “Đồng ma ma, Đồng ma ma, là con đây, tới giao đồ cho người đây.”
Viên quan sai vẫn ngăn nàng lại, nhưng cổng lớn đã mở ra, Đồng ma ma che ô bước ra với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Tô Chỉ Du thấy vậy liền gọi to hơn nữa: “Đồng ma ma, là con đây, Tiểu Ngọc, là người mà mấy hôm trước người nhờ con mua cao thơm đó.”
Đồng ma ma bước tới, nghe nàng nói vậy thì mắt trợn to gấp mấy lần. Tô Chỉ Du nháy mắt với bà, Đồng ma ma lập tức hiểu ý.
“Con đến đúng lúc lắm, đồ đạc ta đợi mãi.” Đồng ma ma lớn tiếng nói. “Sao giờ này con mới tới. Mau vào với ta đi.”
Viên quan binh còn định ngăn cản, Đồng ma ma đã bước lên chống nạnh, mắng xối xả. “Chúng ta phạm phải vương pháp gì sao? Các người cả ngày ngồi chồm hỗm trước cửa như sư tử đá, không có công văn mà cũng không cho ra không cho vào. Lão gia nhà ta hiện vẫn còn ở trong cung, các người dựa vào cái gì mà không cho chúng ta ra vào? Ngày mai lão gia hồi phủ, nếu làm lỡ việc gì, các ngươi có gánh nổi không?”
Viên quan sai bị mắng đến đỏ mặt tía tai nhưng không thể cãi lại. “Các ngươi có biết đây là phủ của Ngự Sử Đại Phu không hả? Đứa nào ăn gan hùm mật gấu cho phép các ngươi tự tiện chặn cổng nhà người ta vậy?”
Cơn uất ức dồn nén bao ngày của Đồng ma ma, lúc này được dịp trút ra hết. “Cút hết đi cho khuất mắt ta, nhìn đã thấy phiền lòng, đúng là xúi quẩy!”
Tô Chỉ Du đứng một bên nhìn, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái. Thấy cũng sắp đến lúc, nàng không muốn trì hoãn thêm, bèn bước lên khuyên can: “Quan sai đại ca, ngài xem chuyện này…”
“Được rồi, được rồi, đi nhanh về nhanh.”
Gã kia bị làm phiền đến phát bực, đành phải cho qua. Tô Chỉ Du kéo Đồng ma ma nhanh chóng bước vào trong, rồi cài then cửa lại. Nào ngờ, một người đứng cách đó không xa đã thấy rõ toàn bộ cảnh này. Người đó dừng chân trong mưa, một tay cầm ô, dáng vẻ thanh cao quý phái. Và cách y không xa về phía sau, còn có một người khác cũng thu hết tất cả vào tầm mắt, đôi mắt phượng ấy sáng lấp lánh lạ thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










