Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Án tình hoàng cung Chương 12: Trong Gang Tấc, Mặt Đỏ Tim Đập

Cài Đặt

Chương 12: Trong Gang Tấc, Mặt Đỏ Tim Đập

Ra khỏi tiểu viện, đã quá giờ Mùi. Mưa mỗi lúc một to, trên đường lác đác vài bóng người bước chân vội vã. Hai người nhờ cơn mưa mà che giấu thân phận rất tốt. Hai người đi tới trong cơn mưa như trút nước. Hạt mưa lớn đập lốp bốp trên nón tơi, áo tơi ngăn cản luồng không khí lạnh buốt. Giữa cảnh trời đất âm u, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những hạt mưa thỉnh thoảng mới soi rọi cảnh vật lờ mờ phía trước, tầm mắt nhòa đi.

“Ta muốn về phủ xem sao.”

Nàng tha thiết muốn lấy được bức tranh kia, giọng nói bất giác mang theo vẻ cầu khẩn. Nàng ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt. Đối phương trông có vẻ đăm chiêu, chỉ khẽ “ồ” một tiếng. Tô Chỉ Du sốt ruột, bất giác rảo bước nhanh hơn.

Phủ Cố Hằng.

Tô Chỉ Du vừa định tiến lên thì bị Ngụy Cảnh Sơn túm lấy cánh tay, kéo vào con hẻm bên cạnh, nấp sau một bức tường thấp.

“Vương gia…” Tô Chỉ Du đau đến nỗi kêu lên một tiếng, liền bị bàn tay to của Ngụy Cảnh Sơn bịt miệng lại. Nàng nhăn mặt, không nhịn được làu bàu: “Đau quá, Vương gia.”

Ngụy Cảnh Sơn vội vàng bỏ tay xuống, “Bổn vương… quên mất nàng là nữ tử.”

Quanh năm sống trong quân doanh, hắn chưa từng tiếp xúc với nữ tử. Lực tay này... hình như hơi mạnh thì phải.

Tô Chỉ Du cạn lời nhìn hắn, lúc này mới phát hiện không gian ở đây khá chật chội, hai người đứng sát nhau trong gang tấc. Đối mặt nhau, cơ thể họ gần như dán chặt vào nhau. Tô Chỉ Du cảm nhận được thân hình cao lớn, rắn rỏi của đối phương, nghe rõ mồn một nhịp tim của hắn.

“Có ám tiêu,” Ngụy Cảnh Sơn khẽ nói để xua đi sự lúng túng của mình.

Tô Chỉ Du cả kinh, men theo bức tường thấp lén nhìn sang. Trước cửa phủ trông vẫn bình thường, chỉ là giữa cơn mưa như trút nước thế này lại đột nhiên có thêm hai người bán hàng rong che ô. Cả hai đều là nam tử tráng niên, ngồi xổm ở hai bên cổng, trông vô cùng nổi bật giữa màn mưa. Ánh mắt họ cảnh giác nhìn những người qua lại. Cách đó chừng mười mét, còn có một người đàn ông khác đang đứng ngắm mưa dưới mái hiên bên kia đường. Ba người thỉnh thoảng lại trao đổi bằng ánh mắt.

Nguy hiểm quá, Tô Chỉ Du kinh hãi, lòng vẫn chưa hết sợ.

“Nếu vừa rồi nàng bước lên, e là giờ đã lại trở thành tù nhân rồi.”

Ngụy Cảnh Sơn thì thầm câu này, luồng hơi ấm áp phả vào tai Tô Chỉ Du, khiến nàng thấy nhồn nhột. Nàng đưa tay lên gãi tai, chạm phải gò má đang nóng bừng.

“Đây là người của Đại Lý Tự sao? Ôm cây đợi thỏ để bắt ta à?”

Đối phương đáp lại bằng một ánh mắt “nàng nói xem”.

“Đến cửa hông xem sao.”

Tô Chỉ Du lao vào màn mưa. Cửa hông cũng được bố trí y hệt, chỉ thiếu một người mà thôi.

Quay lại cổng chính, họ đổi sang một nơi rộng hơn dưới mái hiên đối diện, nấp sau bức tường để quan sát. Mưa mỗi lúc một to, nhưng người đi lại trên đường lại đông hơn lúc nãy vài người. Tô Chỉ Du ngồi xổm sau bức tường thấp, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào cổng phủ, còn Ngụy Cảnh Sơn thì dựa lưng vào tường ngồi bệt xuống đất, chuyên tâm thưởng thức cảnh mưa. Nhìn từ đây, thành Thuận Kinh chìm trong mưa bụi mịt mùng, không còn vẻ phồn hoa thường ngày, mà lại thêm vài phần sầu muộn, hiu quạnh.

Lúc này, một thiếu niên trông như tiểu tư kéo một chiếc xe kéo tay đến trước cổng phủ. Cậu ta thành thạo dừng xe ở một bên cổng rồi bước lên định gõ cửa, nhưng bị mấy ám tiêu cảnh giác chặn lại.

“Làm gì đó?”

Tô Chỉ Du nghe thấy tiếng tra hỏi của gã bán hàng rong giả mạo.

“Chở nước cơm thừa.” Thiếu niên có chút căng thẳng, ánh mắt rụt rè, không hiểu chuyện gì.

“Nhà nào?”

“Nhà họ Vương ở phố Đông.”

Gã đó không hỏi nữa, hất đầu một cái, tiểu tư vội cảm ơn rồi lên gõ cửa.

Tô Chỉ Du lặng lẽ quan sát. Nàng nhận ra tiểu tư này, là người thường ngày phụ trách dọn nước cơm thừa và rác trong phủ. Người mở cửa là An thúc, trông từ xa có vẻ tiều tụy đi nhiều. An thúc thấy là tiểu tư đó, bèn cho cậu ta vào. Một lát sau, tiểu tư và một gia nhân trong phủ khiêng hai cái chum lớn ra, đặt lên xe kéo. Ba tên ám tiêu tiến lên liếc nhìn một cái, rồi ra hiệu cho nhau, bịt mũi lùi ra xa, quay về chỗ cũ. An thúc thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu rồi lại đóng cổng phủ lại.

“Chuyện này mấy ngày một lần?”

Tô Chỉ Du nghe thấy tiếng hỏi mới phát hiện hắn đang đứng sau lưng mình, nhìn rất chăm chú.

“Bình thường thì ba ngày một lần.”

Nghe hắn hỏi vậy, Tô Chỉ Du như bị nhìn thấu tâm tư, bèn cúi đầu mím môi im lặng. Trong lòng nàng thầm tính, e là mình không thể dùng thân phận này được nữa rồi. Cổng lớn Cố phủ đóng chặt, dinh thự to lớn lúc này trông vô cùng tiêu điều, hiu quạnh. Tô Chỉ Du bỗng thấy lòng chua xót khôn nguôi, cảnh vật trước mắt càng thêm nhòe đi.

Ngụy Cảnh Sơn thấy gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch của nàng chau mày thành hình chữ Xuyên, cắn chặt môi dưới, đôi mắt ngấn lệ. Để tránh việc nàng xúc động quá mà bị phát hiện, Ngụy Cảnh Sơn bèn kéo nàng vội vã rời đi.

Trở lại đường lớn, hai người ướt sũng lững thững bước đi, trông càng thêm vẻ lôi thôi, sa sút. Tô Chỉ Du vẫn chưa hoàn hồn, nàng vẫn đang mải nghĩ cách vào phủ. Chẳng biết đã đi đến đâu, Tô Chỉ Du đột ngột ngẩng đầu, liền thấy tấm biển lớn của Bách Hương Đường sừng sững ngay trước mắt. Nàng bất giác nhớ lại, ba ngày trước, chính mình vừa mua hộp phấn mà Đồng ma ma thích nhất ở đây để tặng cho bà. Đồng ma ma thích nhất chính là phấn son của Bách Hương Đường này…

Tô Chỉ Du bỗng khựng lại, dường như nhớ ra điều gì, nét mặt ánh lên vẻ vui mừng. Ngụy Cảnh Sơn không hiểu tại sao, nhìn Bách Hương Đường rồi lại nhìn vẻ mặt thoắt buồn thoắt vui của nàng, trong lòng đã rõ, bèn cụp mắt không nói gì.

“Vương gia, vật chứng ngài cũng đã xem rồi, ta sẽ nghĩ cách khác.” Tô Chỉ Du quay đầu lại nhìn Ngụy Cảnh Sơn, “Bây giờ ta còn phải đi thăm một người bạn, hay là ngài về trước đi…”

“Cùng đi, dẫn đường.” Ngụy Cảnh Sơn cắt ngang lời nàng, giọng điệu đanh thép không cho phép nghi ngờ.

Tô Chỉ Du: “...”

Thôi được, hôm nay không được thì để ngày mai, việc nàng đã muốn làm thì nhất định sẽ làm cho bằng được.

Quốc Công phủ. So với phủ của Cố Hằng, Quốc Công phủ trông khí thế và uy nghiêm hơn hẳn. Mặc dù xét về quan chức, Cố Hằng đang giữ chức Ngự sử đại phu có quan giai cao hơn vị Quốc công gia tập tước, nhưng đây dù sao cũng là phủ đệ của Trưởng công chúa, lại thêm việc Cố Hằng trước nay luôn khiêm tốn, nên sự xa hoa, lộng lẫy của Quốc Công phủ là điều không cần bàn cãi.

Cổng lớn đóng chặt, Tô Chỉ Du không gọi cửa mà quen đường quen lối vòng ra cổng sau. Tường rào ở đây thấp hơn nhiều so với phía cổng chính, và quan trọng hơn, đây chính là hậu viện dẫn vào phòng của tiểu công gia Mạnh Tử Thân.

“Cúc cù, cúc cù.”

Sau hai tiếng giả tiếng bồ câu gù, Tô Chỉ Du ngồi xổm dưới chân tường chờ đợi. Vừa ngẩng mắt lên, nàng đã thấy thân hình cao lớn thẳng tắp của Ngụy Cảnh Sơn đang nghênh ngang đứng ngay trước cổng sau nhà người ta.

Tô Chỉ Du hết lời để nói.

“Vương gia.” Nàng thì thầm. “Lại đây.”

Nàng vẫy vẫy tay với Ngụy Cảnh Sơn, thầm nghĩ, rình mò ở tường nhà người ta mà ngài không thể kín đáo hơn một chút được à.

Nền đất vốn đã trơn trượt, lại thêm thân hình cao lớn của hắn ập tới, Tô Chỉ Du mất thăng bằng, trượt chân. Nàng đang ngồi xổm liền ngã ngửa ra sau, còn người đàn ông đang ngã về phía nàng cũng lập tức đổ ập xuống.

Tô Chỉ Du không kịp phản ứng, vội nhắm chặt mắt lại. Bên tai chỉ còn nghe tiếng gió rít.

Một lát sau, Tô Chỉ Du từ từ mở mắt ra. Nàng lúc này mới nhận ra mình không hề ngã xuống vũng nước.

Ngụy Cảnh Sơn một tay chống xuống đất, tay phải vẫn đang bị nàng nắm chặt thì vòng ra sau lưng, ôm trọn lấy cả người nàng. Cứ thế, nàng lơ lửng trên không, chỉ cách mặt đất một gang tay, áo tơi chạm xuống nền đất ướt sũng.

Còn hắn thì ở ngay trên người nàng. Chỉ bằng một tay, hắn đã đỡ được nàng, kéo cả người nàng vào lòng mới tránh cho nàng khỏi ngã xuống nước.

Lại một lần nữa.

Trong gang tấc.

Bốn mắt nhìn nhau.

Hơi thở gần kề.

Nàng ở dưới, hắn ở trên.

Tô Chỉ Du thấy không có động tĩnh gì, bèn từ từ mở mắt, một gương mặt thanh tú khôi ngô liền hiện ra ngay trước mắt. Hàng mày của người đàn ông thanh thoát, làn da trắng ngần, đôi mắt phượng xếch lên, con ngươi sâu như đầm nước lạnh, lấp lánh tựa sao băng, khóe miệng vẫn cong lên một đường cong như có như không. Hắn cứ thế nhìn nàng không chớp mắt, toàn thân cứng đờ, không thể cử động.

Giữa đất trời chỉ còn lại tiếng mưa rơi, vạn vật như mất đi màu sắc. Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngưng đọng, không khí cũng trở nên loãng đi.

Phả vào mặt là hơi thở và nhịp thở của đối phương, khiến người ta bất giác đỏ mặt tim đập.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc