Cuối thu se lạnh, núi hoang tiêu điều. Dưới một gốc cây khô, dân làng hiếu kỳ đã vây kín, quan sai nha hoàn phải cố sức xua tan đám đông lùi ra xa hai trượng, nhưng vẫn không ngăn được những kẻ tò mò cứ chen lên phía trước. Hai canh giờ qua, người ta đã đào được một bộ xương trắng ở đây.
“Giữa núi hoang đồi vắng thế này, sao lại có người bị chôn ở đây?”
“Cũng chưa nghe tin nhà ai có người mất tích? Chắc không phải dân vùng này.”
“Nghe nói đến quan tài mà bọc thây cũng chẳng có, nếu thế chắc chắn là họ gặp chuyện gì không lành ở đây, chết âm thầm lặng lẽ. Oan uổng thật.”
...Đám đông bàn tán xôn xao.
Mưa dầm rả rích đã mấy ngày, đất đai ẩm ướt tơi xốp. Tô Chỉ Du đầu tiên đốt thêm một ít Thương Truật (một loại thuốc nam, khi đốt sẽ tiêu độc, khử trùng) cùng bồ kết ở xung quanh. Sau đó dùng khăn thấm đẫm nước gừng giấm che kín mũi miệng, đeo bao tay rồi nhảy thẳng vào huyệt mộ. Nơi này gần sông, đất ẩm quanh năm, đừng nói là da thịt, ngay cả xương trắng cũng đã mục rữa nghiêm trọng, chỉ còn lại ít quần áo tươm nát và một đôi giày thêu.
Trời vừa tạnh mưa, ánh nắng xuyên qua tầng mây chiếu xuống. Tô Chỉ Du đeo bao tay, cẩn thận lật giở từng mảnh vụn khéo léo. Sau khi gạt bỏ bùn đất, nàng nhận ra châu ngọc đính trên quần áo và giày thêu vẫn còn khá nguyên vẹn.
“Tô cô nương, án kiểu này mỗi năm nhiều không đếm xuể, tra xét sâu làm gì. Cô khám nhanh chút để chúng tôi còn sớm về phục mệnh.”
“Đúng vậy, nhìn hài cốt này chắc cũng chết được bảy, tám năm, mười năm rồi, dù có vấn đề gì thì làm sao mà tra ra được nữa.”
Mấy tên sai dịch đứng trên bờ khoanh tay đứng nhìn, lên tiếng thúc giục.
“Các vị nghĩ vậy thật thiển cận! Chúng ta đang tra án, làm qua loa như vậy quả là đẹp mặt quan phủ”
Giọng nói không nhanh không chậm của Tô Chỉ Du đầy vẻ giễu cợt và chất vấn.
“Đây là một người không có quan quách, không đồ tùy táng, nhưng lại ăn vận lộng lẫy, rõ ràng là một vụ án giết người vứt xác đã lâu năm.”
Tô Chỉ Du đảo mắt nhìn đám đông đang vây xem. “Bà con lối xóm đều đang nhìn cả đấy, các người làm cho xong chuyện, không sợ mất thể diện của quan phủ à?”
Mấy tên quan sai nha dịch bĩu môi, nhìn đông ngó tây không dám hó hé gì nữa.
Tô Chỉ Du tiếp tục cặm cụi làm việc. Lớp đất ẩm ướt bốc lên mùi tanh hôi thối rữa, thi độc không nhẹ, may mà nàng có đeo bao tay, chỉ hỏng mất bộ y phục này.
“Ghi lại thi cách.” Tô Chỉ Du gọi vọng lên trên.
“Hài cốt nhỏ bé, màu ngả vàng pha đen, xương sọ có sáu mảnh, sau gáy có một đường nứt ngang, từ chính giữa đường nứt đó thẳng xuống dưới không có kẽ hở, tứ chi thẳng, xương mày thẳng, xương chậu khá rộng, xương sườn hai bên mỗi bên mười bốn cái. Người chết là một nữ tử, giới tính khớp với quần áo và giày thêu.”
Tô Chỉ Du vừa báo xong, đám nha dịch đã bắt đầu kêu trời kêu đất oán thán. “Trời ơi cô tổ của tôi, xin người đấy, hôm nay tới đây thôi được không. Mấy ngày nữa là đại điển khải hoàn của Duyện Vương rồi, không thể để sinh thêm chuyện gì được, nếu không chúng tôi đừng hòng có đường sống.”
Đại điển thì liên quan gì đến tôi? Duyện Vương thì liên quan gì đến tôi? Tô Chỉ Du thầm nghĩ, hoàn toàn không để tâm tới. Nàng cẩn thận dùng tay áo lau sạch bùn đất trên bề mặt, nén vàng này dù bị chôn vùi ăn mòn nhiều năm nhưng vẫn lờ mờ nhận ra một chữ “Tường” được khắc bên trên, bên dưới còn có số hiệu đã mài mòn không rõ.
Lòng Tô Chỉ Du chấn động, đây là vật của quý nhân trong cung. Nhưng tại sao trông lại quen mắt đến vậy, Tô Chỉ Du nhíu mày suy nghĩ. Nam Tấn tân triều vừa lập, việc đúc vàng bạc cũng tương đối đơn giản, vàng bạc dân gian sử dụng không khắc chữ, chỉ có vàng bạc ban thưởng trong cung mới lần lượt khắc các chữ như “Long Phượng Cát Tường”, hơn nữa còn được đánh số, ghi chép vào sổ sách, ghi rõ thời gian, lý do ban thưởng cũng như người được thưởng, tất cả đều có thể tra ra.
“Tô cô nương, cô tổ ơi, món đồ này không phải tầm thường đâu, tiểu nhân xin người, chừa cho tiểu nhân một con đường sống, thật sự đừng tra nữa.” Tên quan sai đứng gần đó cũng đã phát hiện ra thứ trong tay Tô Chỉ Du.
Tô Chỉ Du gạt dòng suy nghĩ sang một bên, nghiêm giọng nói: “Nếu đây là vợ con nhà các người, các người cũng nói như vậy sao?”
Mấy tên quan sai mặt mày ủ rũ ngồi thụp sang một bên, không dám nói thêm lời nào. Bọn họ sợ Tô Chỉ Du, sợ nàng truy cùng xét tận, càng sợ nàng về nhà mách với Ngự Sử đại nhân, đến lúc đó thì bọn họ thật sự không gánh nổi hậu quả. Vốn dĩ hôm nay mời vị cô nương này tới phá án là để bản thân được nhàn hạ, có nàng ở đây, bọn họ vui vẻ rảnh tay. Nào ngờ lại càng thêm phiền phức.
Cô nương Tô Chỉ Du này từ khi còn là bào thai đã được định sẽ không phải nữ tử khuê các yếu đuối yểu mệnh. Nghe nói nàng sinh ra đã không khóc không quấy, ai cũng nghĩ nàng bị câm. Kết quả tìm người đến xem mới biết Tô Chỉ Du có tài năng kiệt xuất, dạng như thần đồng nhỏ tuổi. Sau này càng lớn càng bộc lộ, thông minh tuyệt đỉnh, không thầy tự thông, quả thực xứng danh thiên tài phá án. Không chỉ vậy, nàng còn tinh tường y thuật, lăn lộn chốn thị thành nhiều năm, học vá xác chết từ một gã thợ da, học bói toán từ một lão đạo sĩ, học khám nghiệm tử thi từ một ngỗ tác...
Tài nghệ mọi mặt đều đạt đến đỉnh cao, bỏ xa người thường. Tám tuổi đã nhận Ngự sử đại phu Cố Hằng làm nghĩa phụ, đi theo ông phá án, đã ra tay là chắc thắng, trăm phát trăm trúng. Nàng vừa là viên thuốc định tâm của các lão gia ở Tam Ty Nha Môn, vừa là người mà họ sợ gặp nhất, bởi lẽ Tô Chỉ Du phá án không hề phân tâm, hơn nữa nhất định phải truy cùng đuổi tận. Nàng chẳng thèm đoái hoài đến đại lễ toàn quốc gì sất, chuyện lớn đến đâu cũng không bằng chân tướng được phơi bày, mạng người là trên hết.
Lúc này, trời đã quang mây đã tạnh, mặt trời cũng lên đến đỉnh đầu. Hơi lạnh hoàn toàn tan đi, ánh sáng rực rỡ đến mức có hơi chói mắt. Dưới ánh nắng, Tô Chỉ Du đột nhiên dừng bước, bên chân nàng có một vật. Màu sắc hơi ánh lên sắc xanh, nàng nghiêng đầu nhìn lại, dưới ánh mặt trời lại càng rõ hơn.
Vật này bị vùi trong đất, chỉ lộ ra một góc. Tô Chỉ Du cẩn thận bới nó lên, một tấm yêu bài hoen gỉ hiện ra ngay trước mắt. Yêu bài này có đường kính 10 centimet, phía trên có viền hoa sen đục lỗ để xỏ dây lụa treo bên người. Yêu bài có hai mặt, mặt trước khắc 18 chữ khải thư: ‘Phàm ngộ trực túc giả, huyền đái thử bài, xuất hoàng thành tứ môn bất dụng, trù tử’. Là ngự trù trong cung.
Lúc này, Tô Chỉ Du nhìn hai vật chứng trong tay, chắc chắn mình đã từng thấy ở đâu đó, chỉ là nhất thời không nhớ ra. Nàng cẩn thận gói yêu bài bằng đồng và nén vàng lại rồi cất vào trong tay áo, bất giác nheo mắt nhìn vầng dương chói lọi trên đầu, lòng lại nặng trĩu u ám.
“Cô nương, thứ này cô không thể mang đi được.” Tên đầu lĩnh sai dịch mắt rất tinh. “Hay là cứ để chúng tôi mang về nha môn, sau này đại nhân tra án sẽ cần dùng đến.”
“Không đưa, là ta đào ra đấy. Các ngươi cứ đi lo cái đại lễ khải hoàn gì đó của các ngươi đi, còn ta, ta không có việc gì làm, nên sẽ nghiên cứu vụ án này, có manh mối ta sẽ tự đến tìm đại nhân của các ngươi để báo cáo.”
Tô Chỉ Du vẫn đang thu dọn những mảnh xương trắng nằm rải rác.
“Thế không được, cái này… chúng tôi về biết ăn nói thế nào, cô phải đưa đồ cho chúng tôi.”
“Đây là quan phủ phá án, vật chứng sao có thể để cô tùy tiện mang đi.”
“Vậy các ngươi đã phá án chưa?” Tô Chỉ Du trừng mắt hỏi lại.
“Không… không được, không… không đưa, thì đừng… đừng hòng đi.” Tên sai dịch bắt đầu nói lắp.
“Hay lắm, là các ngươi gọi ta đến đào mộ nghiệm xương, giờ việc bẩn việc mệt ta làm xong hết rồi, các ngươi định thế nào đây? Qua cầu rút ván? Lên nhà rút thang? Hay là vắt chanh bỏ vỏ?… Nước Nam Cẩm ta nay quốc thái dân an, thiên tử lại yêu dân như con, vậy mà các ngươi lại coi mạng người như cỏ rác thế này ư?”
Giọng Tô Chỉ Du càng lúc càng lớn. Mấy tên sai dịch trong lòng kêu khổ không thôi nhưng chẳng dám hé răng, dây vào con nhóc này đúng là khó xử vô cùng. Chạy ra đây một chuyến mà về tay không, thể nào đại nhân cũng lột da bọn họ. Nhưng nếu mang hai món đồ này về, e đại nhân sẽ đột tử ngay tại chỗ mất.
Hai bên giằng co không dứt, đám đông cũng xôn xao, đều nghiêng về phía Tô Chỉ Du. Mấy kẻ bạo gan còn tiến lên trợn mắt xắn áo định dùng vũ lực. Lúc này, Tô Chỉ Du lại cảm thấy sau lưng dường như có một đôi mắt lén lút đang nhìn mình chằm chằm, khiến nàng dựng cả tóc gáy. Nàng quay đầu quét mắt qua đám đông, rồi lại nhìn ngọn núi trơ trụi này, không có gì khác thường. Có lẽ là do mình quá nhạy cảm, Tô Chỉ Du thu hồi ánh mắt, giờ phải tìm cách thoát thân mới được.
Ngay lúc nàng đang suy tính, đột nhiên, vầng dương trên đầu bị thứ gì đó che khuất, một bóng đen khổng lồ lập tức bao trùm xuống. Tô Chỉ Du ngẩng đầu nhìn lên, mắt chợt mở to, lông tơ dựng đứng như bị sét đánh.
Một con kền kền khổng lồ từ trên trời giáng xuống, kèm theo tiếng rít dài kinh thiên động địa, lao thẳng vào đám đông. Trong chớp mắt, tiếng kêu la thảm thiết vang lên, đám đông hỗn loạn bỏ chạy tứ tán, thoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu. Tô Chỉ Du ngây người đứng trong ngôi mộ đất, muốn chạy nhưng chân tay đã không còn nghe theo sự sai khiến. Chỉ thấy con kền kền không hề đuổi theo đám người đang tháo chạy, mà chỉ nhằm thẳng vào một mình nàng.
Tốc độ của con kền kền càng lúc càng nhanh, thoáng chốc đã vụt qua ngay trước mắt nàng. Nhìn con ngươi tham lam hung tợn như thể thấy được miếng mồi thơm đang đến gần, Tô Chỉ Du đã ngửi thấy mùi xác thối tanh tưởi hòa lẫn với mùi máu trên người con kền kền, đầu óc trống rỗng. Mùi hôi thối đến buồn nôn, tiếng kêu sắc lẹm vang vọng đất trời, Tô Chỉ Du vô thức nhắm mắt lại, sống lưng đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng cảm thấy như mọi thứ trên đời sắp kết thúc.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng “vút” vang lên - mũi tên sắc bén sượt qua đỉnh đầu Tô Chỉ Du, mang theo luồng kình phong nhắm thẳng vào mục tiêu trước mắt. Kền kền kêu lên một tiếng rồi rơi xuống sườn đất trước mặt nàng, con quái vật đen đúa khổng lồ giãy giụa co giật vài cái rồi tắt thở.
Hoang mang, hoảng hốt rồi đến sợ hãi, tất cả cảm xúc như chỉ chực chờ cùng lúc ập đến. Nàng mặc kệ đầu óc choáng váng, vội vàng quay đầu tìm kiếm người đã bắn tên, nhưng không thấy bất kỳ bóng dáng nào, vẫn chỉ là một ngọn núi trọc hoang vu. Gió thổi lồng lộng, vầng dương rực rỡ trên đỉnh đầu lúc này đã bị mây đen che khuất. Nàng ngã ngồi xuống đất, đầu óc ong ong, tâm trí hỗn loạn như điện xẹt lửa loe. Tô Chỉ Du cố sức lắc đầu để tỉnh táo lại, gắng gượng đứng dậy. Xung quanh không một bóng người. Mọi chuyện đến quá đột ngột, đi cũng quá vội vàng, trong phút chốc cứ ngỡ như một cơn ác mộng.
Một lát sau, Tô Chỉ Du giấu kỹ đồ vật rồi nhảy ra khỏi ngôi mộ, xoa bóp đôi chân mỏi nhừ, lòng vẫn còn sợ hãi…
Chợt, nàng lại cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm. Nàng vội quay phắt lại cảnh giác nhưng chẳng thấy gì, bốn phía là mảnh trời hoang vắng tĩnh mịch. Có lẽ đã bị dọa sợ, Tô Chỉ Du cười khổ tự giễu rồi quyết định về phủ. Hoàng hôn buông xuống, nắng chiều tàn lụi. Một tấm lưới vô hình đang dần giăng ra, ấp ủ sát cơ trong bóng tối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)