Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Án Mạng Tiệc Halloween CHƯƠNG 7

Cài Đặt

CHƯƠNG 7

Hoàn toàn trái ngược với bà Drake, bà Reynolds không toát lên chút gì gọi là tự tin đĩnh đạc. Thậm chí xem ra bà chưa từng bao giờ có được cái thần thái ấy.

Khi tiếp Poirot, bà mặc bộ váy tang đen truyền thống, tay cầm chặt chiếc khăn mùi xoa ẩm, và rõ ràng luôn có thể khóc òa bất cứ lúc nào.

“Bà thật tử tế,” người phụ nữ khốn khổ nói với bà Oliver, “khi đã mời bạn về đây để giúp chúng tôi.” Bà đặt bàn tay còn ẩm ướt vào tay của Poirot, mắt nhìn ông nghi ngại. “Và nếu như ông có thể giúp được chút gì, tôi chắc chắn sẽ rất biết ơn, dù bây giờ thì tất cả đều đã muộn. Chẳng có gì có thể đem con bé trở lại, tội nghiệp nó. Cứ nghĩ đến thôi đã thấy kinh khủng rồi. Ai lại nỡ xuống tay giết hại một đứa bé ở tuổi ấy? Giá mà con tôi có thể kêu cứu được - dù tôi tin là hắn đã dìm đầu con bé xuống nước ngay tức khắc và ghì thật chặt. Ôi, nghĩ đến thôi là tôi chịu không nổi rồi. Tôi thật không chịu được.”

“Quả thực là vậy, Ma-đam, tôi cũng không muốn làm bà thêm đau buồn.

Xin hãy tạm không nghĩ đến chuyện này nữa. Tôi chỉ muốn hỏi bà một số

câu hỏi để giúp… giúp cho việc tìm kiếm kẻ đã giết con gái bà. Tôi cho là

“Ồ, phải là đàn ông rồi.” Bà Reynolds đáp, có phần ngạc nhiên. “Tôi chắc chắn đó là nam giới. Chứ làm sao có thể là phụ nữ được, phải không?”

“Một phụ nữ thì vẫn đủ sức.”

“Thì, tôi nghĩ là tôi hiểu ý ông muốn nói. Ý ông là nữ giới ngày nay khỏe mạnh hơn trước kia. Nhưng họ sẽ không làm một chuyện tồi tệ như

thế này đâu. Tôi chắc chắn đấy. Joyce chỉ là một đứa bé, mới mười ba tuổi đầu.”

“Tôi không muốn ở đây lâu để làm bà thêm đau buồn, Ma-đam, cũng không muốn hỏi quá nhiều câu hỏi. Riêng việc ấy tôi tin là cảnh sát đã làm cả rồi, và tôi cũng không muốn đào sâu thêm vào những ký ức đau thương.

Chỉ là tôi muốn hỏi về lời nói của cô bé tại bữa tiệc. Tôi không nhầm thì bà không có mặt khi ấy?”

“À, không. Dạo gần đây sức khỏe của tôi không được tốt, mà chuẩn bị

tiệc cho trẻ con thì đau đầu lắm. Tôi lái xe đưa chúng đến, sau đó quay lại đón. Cả ba đứa đi cùng nhau, ông biết đấy. Ann, con gái lớn của tôi, năm nay nó mười sáu, và cả Leopold gần mười một tuổi. Vậy Joyce đã nói những gì?”

“Bà Oliver có mặt ở đó sẽ kể lại cho bà nghe chính xác. Tôi tin là cô bé

đã nói mình từng chứng kiến một vụ giết người.”

“Joyce sao? Ôi, không có chuyện con bé nói những lời ấy đâu. Nó thì có thể chứng kiến được vụ án mạng nào chứ?”

“Thì, có vẻ mọi người khác cũng nghĩ chuyện ấy là không thể,” Poirot tiếp lời. “Tôi chỉ thắc mắc liệu bà có tin điều ấy không. Cô bé có bao giờ kể

cho bà nghe chuyện nào như thế không?”

“Chứng kiến một vụ giết người à? Joyce sao?”

Poirot giải thích: “Bà chắc cũng hiểu là những đứa trẻ ở tầm tuổi ấy thích phóng đại khi dùng từ giết người. Có thể chỉ là ai đó bị xe đâm, hoặc là bọn trẻ đánh nhau và một đứa trong đám đẩy bạn xuống dòng nước hay rơi qua cầu. Thường bọn chúng nói vậy mà không có ý gì, nhưng lại dẫn đến hệ quả không may.”

“Tôi thì không nghĩ những tai nạn như thế có thể xảy ra quanh đây khiến cho Joyce nhìn thấy, và con bé tuyệt đối chưa hề nhắc đến chuyện này với tôi. Hẳn là nó nói đùa.”

“Cô bé có vẻ chắc chắn lắm,” bà Oliver xen vào. “Joyce khăng khăng là chuyện đó có thật và cô bé đã chứng kiến.”

“Có ai ở đó tin lời nó không?” bà Reynolds hỏi.

“Tôi không biết.” Poirot đáp.

“Theo tôi thấy thì không,” bà Oliver nói, “hoặc có thể mọi người không muốn nói họ tin để, à, thì, khuyến khích cô bé.”

“Mọi người nghiêng theo hướng chế giễu Joyce và nói cô bé bịa chuyện,” Poirot nói thẳng, không nhẹ nhàng như bà Oliver.

“Chà, họ như vậy thật là không tử tế,” bà Reynolds nói. “Chẳng lẽ họ

nghĩ Joyce có thể nói dối về chuyện nghiêm trọng như vậy.” Mặt bà đỏ lên

vì tức giận.

“Tôi biết. Khó mà có chuyện đó.” Poirot nói. “Khả năng cao hơn là, biết đâu cô bé đã nhầm lẫn khi chứng kiến một sự việc nào đó mà cô bé nghĩ có thể gọi là một vụ giết người. Một vụ tai nạn chẳng hạn.”

“Nếu thế thì con bé hẳn đã kể với tôi rồi chứ, đúng không?” bà Reynolds nói, vẫn chưa nguôi giận.

“Cũng có thể,” Poirot trả lời. “Vậy là Joyce chưa từng đề cập đến chuyện nào như vậy trong quá khứ? Bà có thể quên mất. Nhất là nếu chuyện chẳng có gì quan trọng.”

“Ý ông là khi nào?”

“Chúng tôi không rõ,” Poirot đáp. “Vướng mắc là ở chỗ này. Có thể là ba tuần trước - hoặc ba năm trước. Cô bé đã nói mình còn ‘khá nhỏ’ vào thời điểm đó. Theo một cô bé mười ba tuổi thì khi nào là ‘khá nhỏ’? Chẳng lẽ không có vụ việc chấn động nào xảy ra quanh đây mà bà nhớ được sao?”

“Ồ, tôi nghĩ là không. Ý tôi là, tôi có nghe người ta bàn tán, hoặc là đọc trên báo. Ông biết đấy, mấy vụ chị em phụ nữ bị tấn công, hoặc giữa một cô gái trẻ với anh người yêu. Những chuyện đại loại như thế. Nhưng như tôi nhớ thì chẳng có vụ nào nghiêm trọng cả, không đến mức để Joyce chú ý đặc biệt hay đại loại như thế.”

“Nhưng nếu Joyce cả quyết là đã chứng kiến một vụ án mạng, thì bà có tin cô bé không?”

“Con bé sẽ không nói ra những lời đó nếu nó không thực sự tin là vậy, phải không nào?” bà Reynolds kiên quyết. “Theo tôi con bé hẳn đã nhầm lẫn đâu đó.”

“Phải, cũng có thể.” Poirot đồng tình, rồi hỏi, “Không biết tôi có thể nói

chuyện với hai người con của bà, hai đứa trẻ có mặt ở bữa tiệc ấy?”

“À, tất nhiên rồi, nhưng tôi không hiểu ông muốn biết gì từ hai đứa nó.

Ann đang ôn thi cho kỳ thi trình độ A trên lầu, còn Leopold thì ở ngoài vườn lắp ghép mô hình máy bay.”

Cậu bé Leopold khá mập, gương mặt phúng phính. Cậu nhóc dường như

hoàn toàn tập trung vào việc lắp ráp và chẳng mấy để tâm đến sự có mặt của Poirot. Phải mất một lúc cậu bé mới tỏ ra lắng nghe những câu hỏi.

“Cháu có mặt ở đó, đúng không, Leopold? Cháu có nghe lời chị gái mình nói. Cô bé đã nói những gì?”

“À, ý bác là về vụ án mạng đó hả?” Leopold hỏi lại, giọng ngao ngán.

“Phải, chính là nó,” Poirot trả lời. “Chị cháu nói từng nhìn thấy một vụ

án mạng. Có thật là Joyce từng nhìn thấy chuyện như vậy không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc