Lúc tắm, quần áo thay ra liền cùng quần áo mới của đứa bé ném vào máy giặt, giặt xong lại lấy ra phơi khô.
Bước vào phòng ngủ, quả nhiên Chung Vân Đồng đang nằm sấp trên giường, má áp sát vào chăn, khuôn mặt mũm mĩm bị ép biến dạng, hai cánh tay và hai chân dang rộng thành hình chữ đại, tóc cũng xõa tung, mái tóc dài còn hơi ẩm ướt rối tung trên giường, làm ướt một mảng nhỏ trên nệm chăn.
Trẻ con thật là một loài sinh vật phiền phức.
Chung Cẩn tiến lên, lay Chung Vân Đồng dậy, xách theo đứa bé loạng choạng đi vào phòng vệ sinh, dùng máy sấy giúp nàng sấy khô tóc.
Đầu của đứa bé xui xẻo nhỏ nhắn, cố tình mái tóc đen lại dày lại dài, sấy hơn nửa ngày mới khô được.
Chung Vân Đồng nhắm mắt lại, không kiên nhẫn vẫy vẫy tay, chuẩn bị trở về ngủ tiếp. Chung Cẩn lại xách nàng lên, từ máy sấy cầm quần áo ra bắt nàng thay, “Con có thể tự mặc quần áo không?”
Đứa bé nhắm mắt ngủ, cái đầu tròn vo gật gà gật gù, người mềm oặt như sợi mì.
Chung Cẩn có chút cạn lời, thôi vậy, đưa vào phòng ngủ, cứ để như vậy ngủ đi, chờ đưa bé đi rồi lại dọn dẹp giường nệm.
Vừa đặt lên giường, Chung Vân Đồng cuộn tròn như con sâu kén ôm chăn dụi dụi hai cái, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Chung Cẩn trở lại bên sô pha, ngửa đầu nằm xuống, giơ tay che mắt. Hắn bị chứng mất ngủ, hôm nay không biết có phải bị đứa bé xui xẻo làm cho lăn lộn hay không, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.
Sáu giờ rưỡi sáng, Chung Cẩn đúng giờ tỉnh dậy, hắn vẫn luôn duy trì thói quen từ khi còn học ở trường công an, khi không có nhiệm vụ sẽ dậy chạy bộ lúc sáu giờ rưỡi.
Vừa tỉnh dậy, Chung Cẩn cảm thấy trên trán như có vật gì đè lên, ngồi dậy nhìn, Chung Vân Đồng không biết từ lúc nào đã ngủ trên gối đầu của hắn, giống như một chú cún con, nằm sấp trên gối ngủ khò khò, Chung Cẩn bị nàng ép trượt xuống gối, đầu mắc kẹt vào khe hở bên cạnh gối, ngủ đến cổ vừa cứng vừa đau.
Chung Cẩn xoa xoa gáy, cũng kỳ lạ, đứa bé ngủ trên gối, động tĩnh lớn như vậy mà hắn lại không tỉnh.
Trong nhà có thêm Chung Vân Đồng, Chung Cẩn cũng không yên tâm để bé ở nhà một mình, vì thế thói quen chạy bộ gần mười năm của hắn liền bị phá vỡ. Bất quá hắn vẫn ra ngoài một chuyến, chỉ là xuống siêu thị dưới lầu mua bàn chải đánh răng, kem đánh răng và khăn mặt trẻ em.
Hơn tám giờ sáng, Chung Cẩn ngồi ở bàn ăn dùng laptop làm việc, nhìn thấy Chung Vân Đồng đột nhiên xoay người ngồi dậy, mái tóc rối bù, hai mắt thất thần nhìn về phía trước.
Chung Cẩn đang định gọi nàng, Chung Vân Đồng mơ màng lẩm bẩm nói, “Muốn đi vệ sinh.”
Chung Cẩn ném máy tính xuống, một bước dài xông tới, bế đứa bé vào phòng vệ sinh.
Ngủ một đêm, bộ áo ngắn bằng tơ lụa trên người Chung Vân Đồng bị vò nhăn nhúm. Chung Cẩn lấy bộ quần áo đã giặt tối qua đưa cho nàng, “Con có thể tự thay quần áo không?”
“Con có thể.” Chung Vân Đồng rất tự tin.
Vì thế Chung Cẩn ở bên ngoài đợi một lát, Chung Vân Đồng mặc chiếc áo thun hoạt hình, chiếc quần đùi ngang gối lệch lạc buộc trên người, chân trần đi ra.
Bé ngẩng mặt lên, đắc ý nhìn Chung Cẩn.
Chung Cẩn mặt không biểu cảm giúp bé kéo thẳng cạp quần.
Biết mặc quần áo nhưng Chung Vân Đồng lại không biết dùng bàn chải đánh răng, Chung Cẩn đành phải thử giúp bé đánh răng, trong phòng tắm không ngừng vang lên giọng nói bực bội của Chung Cẩn,
“Không được cắn răng chải.”
“Kem đánh răng không được nuốt xuống, nhổ ra.”
Đánh răng xong, Chung Cẩn lại vắt chiếc khăn mặt ấm lau mặt cho bé, đứa bé có chút đỏng đảnh, Chung Cẩn còn chưa dùng sức mấy, nàng đã cố ý kêu oai oái.
Đến lúc chuẩn bị ra cửa, Chung Cẩn mới chú ý đến đôi giày đứa bé đi, một đôi giày thêu hình đầu hổ nhỏ, vứt lung tung ở chỗ huyền quan. Chỗ huyền quan không có cửa
sổ, ánh sáng tương đối tối, có thể thấy thứ gì đó trên đầu hổ giày đang phát sáng.
Chung Cẩn ngồi xổm xuống, nhặt một chiếc giày lên xem.
Thân giày làm bằng tơ lụa rất bóng, hoa văn trên tơ lụa có thể thấy là thêu tay vô cùng tinh xảo, giữa trán con hổ nhỏ còn đính một viên hạt châu cực lớn. Vừa rồi chính là viên hạt châu này phát sáng, phát ra một loại ánh huỳnh quang màu tím lam.
Kiến thức của Chung Cẩn trong việc phá án rất rộng, hắn liếc mắt một cái liền nhận ra viên hạt châu kia là huỳnh thạch, nguyên nhân phát sáng là do khoáng thạch chứa nguyên tố đất hiếm. Thứ này ở hiện đại không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng vì thông tin thời cổ lạc hậu, người ta thường gọi huỳnh thạch là dạ minh châu hoặc minh nguyệt châu, là loại đá quý rất có giá trị.
Ngoài viên dạ minh châu ở giữa trán con hổ nhỏ, hai bên má mỗi con hổ còn đính mấy chuỗi tua rua bằng trân châu nhỏ, như là râu của nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
