Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ăn Dưa Tại Đồn Công An Thành Đoàn Sủng Chương 29:

Cài Đặt

Chương 29:

Vụ án này thực ra rất dễ giải quyết, việc nào ra việc đó, trước hết phán công ty nội thất tội xâm nhập nhà dân và phá hoại tài sản, sau đó hòa giải chuyện chủ nhà nợ tiền là xong. Nhưng những cảnh sát cùng đi làm nhiệm vụ đều cảm thấy kỳ lạ, sao một vụ án như thế mà trưởng sở lại đích thân đến hiện trường? Nhưng không ai dám hỏi nhiều, nhỡ đâu là công tác giám sát thì sao, chỉ có thể cẩn thận phá án hơn.

Chung Cẩn đứng bên cửa sổ sát đất của căn phòng mới, mở điện thoại, nhìn tin nhắn cô giáo gửi đến, rồi lại nhìn hình ảnh Đồng Đồng giống như một chú cún con, hai tay chống xuống đất, mông nhếch lên, quỳ rạp trên sàn, ngoan ngoãn đến đau lòng.

Anh thà con bé nghịch ngợm một chút, khóc lóc om sòm một trận, còn hơn nhìn thấy con bé như thế này.

Một cảnh sát thấy sắc mặt Chung Cẩn không ổn, đáy mắt phủ một tầng u ám, còn tưởng là vụ án có vấn đề gì, đang định lên tiếng hỏi thăm thì nghe Chung Cẩn nói: “Cậu đưa người về sở trước đi, cứ theo quy trình bình thường, tôi có việc phải ra ngoài một lát.”

Rời khỏi hiện trường, Chung Cẩn lái xe thẳng đến nhà trẻ Mặt Trời Nhỏ, cách đó không xa, mười mấy phút là tới.

Anh vừa đến cổng sắt của nhà trẻ, liền nghe thấy một tiếng "Cha" quen thuộc, sau đó đứa trẻ như một viên đạn nhỏ lao ra từ trong phòng học, cách hàng rào cười với anh, đung đưa chân, lắc mông đắc ý, vui vẻ vô cùng.

Cô Trang vội vã chạy ra, nói chuyện với Chung Cẩn qua hàng rào: “Bố của Đồng Đồng, sao anh lại đến đây?”

Chung Cẩn nghiến răng, cố tỏ ra lạnh lùng để che giấu sự mất bình tĩnh nhất thời của mình: “Tôi đến đón con bé về.”

Cô Trang liếc mắt nhìn thấu tâm tư của anh:

“Bố của Đồng Đồng, anh bình tĩnh một chút, lần đầu tiên trẻ con xa bố mẹ chắc chắn sẽ không quen ngay được, vả lại Đồng Đồng không khóc cũng không quấy, cứ để con bé làm quen dần thì tốt hơn.”

Ngày đầu tiên Chung Vân Đồng đi nhà trẻ đã kết thúc một cách dở dang như vậy, buổi chiều cô bé lại trở về đồn công an. Chiếc cặp sách nhỏ lại nhét đầy đủ thứ ăn uống, đôi chân ngắn ngủn chạy lon ton qua các khu vực hòa giải, gặp vụ án nào cảm thấy hứng thú liền nhón chân rướn cổ xem một lát. Thế giới của người lớn quá mức khó hiểu, cô bé thường xuyên phải ăn một chút đồ ăn vặt để trấn kinh.

Khó khăn lắm hôm nay trong sở không tăng ca, đến giờ tan làm, Mao Phỉ Tuyết nhận được tin nhắn thoại của con trai Hướng Tử Mặc: 【Mẹ ơi, mẹ tan làm chưa?】

Mao Phỉ Tuyết tươi cười rạng rỡ trả lời một tin nhắn thoại: 【Bảo bối, mẹ tan làm rồi, đang chuẩn bị về nhà đây.】

Điện thoại lại nhận được một tin nhắn thoại nữa: 【Vậy tối nay mẹ có thể nấu thịt kho tàu cho con ăn không?】

【Đương nhiên là được.】

Giọng nói trong trẻo của Hướng Tử Mặc lại vang lên: 【À đúng rồi mẹ, hôm nay em Tiểu Đồng đi nhà trẻ có thuận lợi không ạ?】

Mao Phỉ Tuyết vừa trò chuyện với con trai vừa xách túi đi về phía cửa lớn, nhìn thấy Tiểu Đồng đang dựa vào cửa kính đứng ở cạnh cửa, liền mỉm cười với cô bé: “Tiểu Đồng, có muốn đến nhà cô ăn thịt kho tàu không?”

Tiểu Đồng ngậm chiếc kẹo mút trong miệng, nghe thấy Mao Phỉ Tuyết nói chuyện với mình, liền đưa tay lấy kẹo ra, nghe thấy thịt kho tàu mắt sáng rực lên một chút, nuốt nước miếng, nghĩ nghĩ rồi vẫn lắc đầu:

“Không đi đâu, con phải đợi ba tan làm cơ.”

Mao Phỉ Tuyết xoa xoa cái đầu nhỏ với sợi tóc dựng đứng của cô bé, xoa mãi cũng không xuôi, đành lại xoa thêm vài cái nữa rồi cười đi ra cửa.

Cô trả lời tin nhắn thoại cho con trai: 【Hôm nay em Tiểu Đồng không được thuận lợi lắm con ạ, em ấy chỉ học nửa ngày đã được ba đón về rồi.】

Tiểu Đồng đứng sau cửa kính, nhìn thấy Mao Phỉ Tuyết lên ô tô, cô bé nhấc đôi chân ngắn ngủn, lộc cộc chạy vào văn phòng của Chung Cẩn.

Bàn tay nhỏ bé bám vào mép bàn, vì dùng sức mà những ngón tay mũm mĩm nổi lên một loạt nếp gấp nhỏ, cô bé cố gắng rướn cổ lên: “Ba ơi, nhà dì Mao tối nay ăn thịt kho tàu đó ạ.”

Chung Cẩn đang xem xét một đoạn video giám sát do bộ phận an ninh mạng gửi đến, nghe vậy tùy ý đáp một tiếng: “Ừ.”

Tiểu Đồng chớp chớp mắt: “Con cũng muốn ăn.”

Chung Cẩn: “Được, lát nữa ba gọi cho con một phần thịt kho tàu.”

“Nhưng ba có biết làm không?”

Ánh mắt Chung Cẩn cuối cùng cũng rời khỏi màn hình: “Cái gì?”

Tiểu Đồng trừng mắt lặp lại một lần nữa: “Dì Mao còn biết làm thịt kho tàu, ba không biết sao?”

Chung Cẩn bị khơi dậy lòng hiếu thắng kỳ lạ: “Ba không chỉ biết làm, mà còn làm siêu ngon nữa cơ.”

Đẩy chiếc xe mua sắm chở đứa trẻ nhỏ đi qua các kệ hàng trong siêu thị, Chung Cẩn có chút hối hận, rõ ràng chỉ cần gọi một phần cơm hộp là xong chuyện, bây giờ lại trở nên phức tạp vô cùng. Không phải món thịt kho tàu tự nó phức tạp, mà là Chung Cẩn quên mất một chuyện - trong nhà anh đến gia vị cơ bản nhất cũng không có.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc