Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ăn Dưa Tại Đồn Công An Thành Đoàn Sủng Chương 27:

Cài Đặt

Chương 27:

Đứa bé xui xẻo tự động thêm vào chuyện của chị Vạn Hủy Đan buổi sáng, chỉ cần nói mình sẽ nhảy xuống biển, hơn nữa vẽ tranh rất giỏi, thì có thể không cần đi học.

Thật là lung tung.

Chung Cẩn không để ý đến bé, lái xe ra khỏi bãi đỗ xe, nghiêng đầu hỏi Mao Phỉ Tuyết, “Hôm nay làm phiền chị rồi, trưa cùng nhau ăn cơm nhé?”

“Không cần đâu, anh cứ thả em ở khu nhà em là được, em đã hứa với con trai em là về nhà ăn cơm với nó rồi.”

Tiểu Đồng thấy không ai để ý đến mình, lại lớn tiếng lặp lại, “Con nhất định sẽ nhảy xuống biển đó nha.”

Chung Cẩn, “Được thôi, vậy con nhảy xuống biển trước đi, có muốn ăn một con gà rán giòn không?”

“Muốn ạ.” Tiểu Đồng thành công bị đánh lạc hướng.

Chung Cẩn lại quay đầu nói với Mao Phỉ Tuyết, “Đón cả con trai chị đi cùng, tôi mời.”

Con trai Mao Phỉ Tuyết tên Hướng Tử Mặc, năm nay 5 tuổi, đã học lớp lớn ở nhà trẻ. Rõ ràng chỉ hơn Tiểu Đồng hai tuổi, nhưng trông trầm ổn hơn nhiều.

Hướng Tử Mặc da rất trắng, đồng tử và màu tóc đều là màu nâu sẫm rất dịu dàng, ngũ quan cũng rất tinh xảo, giống như một hoàng tử nhỏ ôn hòa lễ phép.

Mao Phỉ Tuyết trước tiên đã giới thiệu qua với con trai, nói hôm nay muốn gặp mặt đồng nghiệp của mẹ, chú Chung, và em gái Tiểu Đồng con gái chú Chung, cho nên sau khi ngồi xuống McDonald's, Hướng Tử Mặc lập tức rất lễ phép chào hỏi.

“Chào chú Chung, chào em.”

“Chào con.” Đối diện với đứa trẻ, Chung Cẩn khẽ cười, cố gắng tỏ ra hiền lành.

Mà Tiểu Đồng vẫn còn đắm chìm trong nỗi bi thương sắp phải đến nhà trẻ, buồn bã, thở phì phò. Thậm chí còn không để ý đến việc Hướng Tử Mặc đang chào hỏi mình.

Gà rán hamburger và Coca được mang lên, trên khuôn mặt thanh tú của Hướng Tử Mặc thoáng hiện một tia kinh hỉ, sau đó lại rất cẩn thận hỏi, “Mẹ ơi, hôm nay là chúc mừng gì ạ?”

“Ừm, chúc mừng em gái sắp đi nhà trẻ nhé.”

Mao Phỉ Tuyết vừa trả lời con trai vừa giải thích với Chung Cẩn:

“Ông bà nội của bọn trẻ đều làm trong ngành giáo dục, người lớn tuổi thường nghiêm khắc với con trẻ, ngày thường không cho chúng ăn mấy thứ này, chỉ những dịp đặc biệt mới được ăn một lần thôi.”

Chung Cẩn nhìn cậu con trai nhà người ta hiểu chuyện ngoan ngoãn, rồi quay sang nhìn con gái mình, hai tay đang nắm chặt chiếc đùi gà rán giòn rụm, gặm đến nỗi mặt mũi dính đầy dầu mỡ.

"Con gái mình ăn uống tốt mà," Chung Cẩn tự nhủ để an ủi bản thân.

Hướng Tử Mặc đeo bao tay dùng một lần, gắp miếng gà rán đặt vào đĩa, cẩn thận xé thịt ra rồi mới từ tốn đưa từng miếng nhỏ vào miệng ăn.

"Mẹ ơi, con chưa bao giờ đi nhà trẻ cả," Hướng Tử Mặc đột nhiên nói.

Tiểu Đồng đang cúi rạp trên bàn húp Coca liền dừng lại, “Tại sao?”

Đây là lần đầu tiên cô em gái xinh xắn này nói chuyện với mình, Hướng Tử Mặc có chút căng thẳng nhưng vẫn giải thích rõ ràng: “Bởi vì trước khi đi học mẫu giáo, anh được bà nội chăm sóc, nên anh không cần phải đi nhà trẻ.”

Tiểu Đồng hỏi: “Vậy anh làm bà nội của em được không?”

Hướng Tử Mặc kinh ngạc đến lắp bắp: “Không... Không... Không hay đâu? Tại... Tại vì, anh là con trai mà.”

Mao Phỉ Tuyết lấy khăn giấy trên bàn che miệng lại, cười đến vai run rẩy.

Chung Cẩn đỡ trán thở dài, rốt cuộc con bé là ngốc hay là khôn lanh đây? Lúc đi khám sức khỏe ở nhà trẻ có nên tiện thể kiểm tra chỉ số thông minh cho con bé không nhỉ?

"Anh lớn không thể làm bà nội của con được, ngoan ngoãn đi nhà trẻ cho bố," Chung Cẩn nói.

Tiểu Đồng ôm chặt đùi gà trong tay, dùng trán dụi vào cánh tay Chung Cẩn: “Vậy bố sinh cho con một bà nội đi.”

Chung Cẩn xách chiếc mũ trùm đầu của con bé lên, kéo con bé ra một chút: “Con đúng là ngang ngược hết phần thiên hạ.”

Mao Phỉ Tuyết dùng khăn giấy lau khóe mắt ứa ra nước mắt: “Trẻ con nói vô tư mà, trẻ con nói vô tư, ha ha ha.”

Những lần kiểm tra sức khỏe sau đó diễn ra rất thuận lợi. Điều khiến Chung Cẩn vui mừng là con gái mình tuy hơi nghịch ngợm nhưng rất khỏe mạnh, dinh dưỡng cân đối, chiều cao và cân nặng đều nằm trong phạm vi tiêu chuẩn. Con cái khỏe mạnh, tinh thần tốt, đó là niềm an ủi duy nhất trong cuộc sống hỗn loạn sắp tới của Chung Cẩn.

Mấy phụ huynh tò mò vây quanh xem náo nhiệt, một đám người chỉ trỏ bàn tán, Chung Cẩn chỉ cảm thấy da đầu căng thẳng, quản con nít còn khó hơn quản tội phạm nhiều.

Mao Phỉ Tuyết đi làm không đi ngang qua nhà trẻ Mặt Trời Nhỏ, hôm nay cố ý đi vòng một đoạn đường, muốn đến xem ngày đầu tiên tiểu Đồng đi nhà trẻ có thuận lợi không, từ xa đã nhìn thấy đứa trẻ tội nghiệp đang bám víu trên song sắt và vẻ mặt bất lực của Chung Cẩn.

Xem ra không mấy suôn sẻ rồi.

Mao Phỉ Tuyết tìm chỗ đỗ xe, đi đến chỗ họ, khoanh tay đứng nhìn một lát rồi bĩu môi với Chung Cẩn: “Hay là thôi đi, con bé không muốn đi thì đừng ép nữa, trẻ con không đi nhà trẻ cũng không sao mà.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc