Chị gái nhắc đến chuyện buồn, nước mắt lại trào ra từ hốc mắt, “Tôi thật sự rất ghét đi học, tôi học không vào, đặc biệt là toán học, quả thực là thiên thư. Bố mẹ mắng tôi không biết cố gắng, nói tôi làm họ mất mặt, mắng tôi là đồ ăn hại, bảo tôi đi chết đi, tôi thật sự tủi thân lắm.”
Tiểu Đồng nghe như lọt vào sương mù, bé không biết đi học có ý nghĩa gì, cũng không biết toán học là cái gì, càng không hiểu vì sao phải ăn cơm trắng, ăn chút thịt chẳng phải thơm hơn sao?
Nhưng tuy rằng không hiểu, gen khuyển an ủi trong cơ thể bé vẫn thức tỉnh, bé giơ bàn tay nhỏ xíu lên, sờ sờ tóc chị gái, giọng nói non nớt dỗ dành,
“Đừng khóc nữa mà, em dẫn chị đi xem náo nhiệt.”
Chị gái sụt sịt mũi sửa lại, “Là tủi thân, không phải khóc nữa. Hơn nữa bây giờ tôi không có tâm trạng xem náo nhiệt.”
Tiểu Đồng, “Cách vách đánh nhau rồi, nữ mắng nam là đồ lừa đảo.”
Chị gái, “... Đánh nhau dữ không?”
Tiểu Đồng dẫn chị gái, nghênh ngang đi ra khỏi phòng thẩm vấn, rồi lách vào phòng bên cạnh, Nhiêu Thi Thi đang ở trong đó hòa giải, liếc nhìn về phía họ, ý bảo họ đừng nói chuyện. Bé liền cùng chị gái đứng ở cửa, duỗi dài cổ nhìn vào trong.
Nhiêu Thi Thi từ giữa khuyên giải, “Anh lừa cô ấy là không đúng, nhưng cô cũng không thể đánh người ta chứ, cô lấy chảo đáy bằng gõ vào gáy anh ta, may mà bệnh viện kiểm tra không sao, muốn gõ anh ta có vấn đề, cô muốn ăn cơm tù cô biết không?”
Nói xong câu này, Nhiêu Thi Thi lại cảm thấy chỗ nào không
ổn lắm, cô chỉ vào người đàn ông hỏi, “Anh không có bằng lái, công ty cho thuê xe làm sao lại cho anh thuê xe?”
Người đàn ông, “... Ông chủ công ty cho thuê xe là bạn tôi.”
Nhiêu Thi Thi, “Đến đây, bạn anh cũng có liên quan trách nhiệm, đưa điện thoại bạn anh cho tôi.”
Người đàn ông, “... Thật ra bạn tôi làm thuê ở công ty đó, ông chủ anh ta không biết chuyện này, chị cảnh sát, chị xem chuyện này có thể châm chước một chút không? Để lộ ra ngoài bạn tôi chắc chắn mất việc.”
Người phụ nữ hét lớn, “A ~~~! Mẹ nó anh có thể nói một câu thật được không?”
Tiểu Đồng và chị gái ngồi xổm xuống, hai người nhai kẹo sữa, vểnh tai nghe, ăn dưa khiến người tươi tắn, chị gái tạm thời quên đi chuyện buồn của mình, hai mắt sáng lên, ăn ngon lành.
Cho đến khi Tiểu Vương tìm thấy hai người, một câu kéo chị gái vào hiện thực tàn khốc,
“Vạn Hủy Đan, bố mẹ em đến rồi.”
Giây trước còn vui vẻ gấp bội, giây sau chị gái trực tiếp mặt như đưa đám, theo Tiểu Vương trở lại phòng thẩm vấn trước đó.
Tiểu Đồng cũng từ trên mặt đất bò dậy, lon ton chạy theo vào.
Trong phòng thẩm vấn ngồi một đôi vợ chồng trung niên, họ vừa vào phòng, người đàn ông vẻ mặt kích động xông tới, giơ tay về phía chị gái, Tiểu Vương nhanh tay lẹ mắt chặn lại.
“Đây là đồn công an, không được đánh người, đánh người tôi sẽ còng tay anh trước.” Tiểu Vương ngày thường trông rất thành thật, nhưng khi phá án vẫn rất uy nghiêm.
Anh vừa nói vậy, người đàn ông trung niên cũng không dám tiếp tục động tay, bất quá vẫn chỉ vào con gái lớn tiếng quát,
“Mày thi cuối kỳ xếp hạng cuối lớp, thầy cô gọi điện khuyên mấy mày ở lại lớp, cái mặt già này của tao không biết để vào đâu, mày còn mặt mũi nhảy xuống biển? Tao mới là muốn nhảy xuống biển được không?”
Vạn Hủy Đan cảm xúc cũng rất kích động, cãi lại bố, “Con chính là học không vào, học không được một chút nào, nếu không bố giết con đi, giết con rồi bố mẹ sinh lại một đứa khác được chưa? Con cầu xin bố mẹ tha cho con được chưa?”
Tiểu Vương gõ gõ bàn, “Yên tĩnh, tất cả trật tự.”
Tiểu Đồng bò đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Vạn Hủy Đan, cố gắng vươn tay, dùng tay áo mình lau nước mắt cho chị, “Đừng khóc, đừng khóc nữa.”
Vạn Hủy Đan nghĩ đến một người bạn nhỏ xa lạ còn quan tâm mình, mà bố mẹ thì vĩnh viễn lạnh lùng, dường như giá trị tồn tại của cô chỉ là để học tập, học giỏi thì có sắc mặt tốt để nhìn, học không giỏi thì chỉ có lời lẽ lạnh nhạt, thậm chí là mắng nhiếc, cô thật sự càng nghĩ càng thương tâm.
Chờ cảm xúc của mọi người bình tĩnh hơn một chút, Tiểu Vương hỏi Vạn Hủy Đan, “Nguyên nhân gì khiến em muốn tự tử?”
Vạn Hủy Đan sụt sịt, “Em vừa nói với anh rồi đấy.”
“Làm trước mặt bố mẹ em lặp lại lần nữa.”
“Thành tích của em không tốt, thi xếp hạng cuối lớp, hôm qua chủ nhiệm lớp gọi điện thoại khuyên em ở lại lớp, bố mẹ mắng em mất mặt, bảo em đi chết đi, em liền đi chết.”
“Mày thà chết chứ không chịu học hành cho tốt, mày chính là không cố gắng, tao không tin cố gắng mà vẫn học không giỏi.” Bố Vạn giận dữ trách mắng cô.
Tiểu Vương gật gật đầu, rồi hỏi bố Vạn, “Anh là bố của em ấy đúng không? Anh bằng cấp gì?”
“Này, chuyện bằng cấp của tôi thì liên quan gì?”
Tiểu Vương lại gõ gõ bàn, “Cảnh sát nhân dân phá án, hỏi anh điều gì thì anh cứ trả lời đúng sự thật.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
