Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ăn Dưa Tại Đồn Công An Thành Đoàn Sủng Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Nửa tiếng sau, Vu Phi Dương nghe thấy một tiếng khóc thét kinh thiên động địa, ngẩng đầu nhìn, đối diện trong gương, Chung Vân Đồng đã biến thành một đứa bé đầu nắp vung.

Mái tóc đen bóng mượt mà dán trên trán, hai bên được tỉa tót đặc biệt chỉnh tề, như là úp bát lớn cắt ra, cũng như đội một chiếc vỏ dưa đen bóng trên đầu.

Vu Phi Dương, “... Trời ơi, tình huống thế nào đây?”

Ông Vương mang phong thái tự tin thường thấy của các thầy Tony, “Tóc đứa bé này tốt thật đấy chứ, đen nhánh bóng mượt, cậu xem, cắt ra trông tinh thần hơn nhiều.”

Vu Phi Dương người đã tê rần, chưa nói đến lát nữa ăn nói thế nào với Chung Cẩn, chỉ riêng đứa bé đang khóc nháo không ngừng vì mất tóc này, anh cũng không biết dỗ dành thế nào.

Ôm Chung Vân Đồng trở lại xe, Vu Phi Dương an ủi nói,

“Con à, chú nói thế này nhé, thợ cắt tóc mười tệ một đầu, ông ấy thường rất khó hiểu ngôn ngữ loài người, con xui xẻo là vì chú ham rẻ. Nhưng chú nguyện ý bồi thường cho con, chú định dùng số tiền tiết kiệm được từ việc cắt tóc mua cho con một cái mũ, con thấy điều kiện bồi thường này con chấp nhận được không?”

Chung Vân Đồng bây giờ một chữ cũng không nghe lọt, chỉ khóc.

Mái tóc của bé quý giá biết bao, mỗi ngày đều phải dùng nước hoa tươi ngâm để gội, còn phải dùng tinh dầu ép từ trái cây để bôi, dưỡng đến bóng mượt như nhung. Mẹ sẽ trang điểm đủ loại đá quý lên mái tóc bé, khi bé chạy nhảy dưới ánh mặt trời, cả người mái tóc đều sáng rực.

Bây giờ tất cả đều hỏng hết, bé bây giờ trông giống như một cây nấm.

“A ~~~” Chung Vân Đồng càng nghĩ càng thương tâm, vừa rồi không nên ngủ khi cắt tóc.

Vu Phi Dương xoa xoa tóc, “Hay là thế này đi, chú mua cho con cái mũ đẹp nhất, cộng thêm một cây kem, được không?”

Đôi mắt to của Tiểu Đồng ngấn đầy nước mắt, bé khóc nấc lên, “Không được, không cần, con muốn gà rán giòn cơ.”

Gà rán giòn là ai? Vu Phi Dương không biết, nhưng tình huống hiện tại không cho phép anh đưa ra bất kỳ nghi vấn nào.

Vì thế Vu Phi Dương bất chấp tất cả trước tiên đồng ý, “Được, cứ làm như vậy, đi thôi, đi tìm gà rán giòn nào.”

Trong lúc Vu Phi Dương dẫn đứa bé khắp phố tìm gà rán giòn, Chung Cẩn đến một quán cà phê, rồi lên thẳng phòng trên lầu hai.

Phòng trang trí rất lịch sự tao nhã, cách âm và tính riêng tư cũng rất tốt, Chung Cẩn gọi một ly cà phê đá kiểu Mỹ, ngồi một lát, rồi một người đẩy cửa bước vào.

Người phụ nữ mặc áo thun đen bó sát người, quần jean rộng thùng thình, cao gầy nhanh nhẹn, dáng người rất đẹp, nhưng mặt lại che kín mít, mũ, kính râm, khẩu trang bịt kín.

Vào phòng, người phụ nữ mới hạ kính râm và khẩu trang xuống, lộ ra ngũ quan xinh đẹp.

Cô ta liếc nhìn Chung Cẩn, lạnh mặt đi đến ngồi đối diện

Lại một hồi im lặng, Thu Sanh nói, “Không uống, nói thẳng đi.”

Chung Cẩn vuốt vuốt mái tóc trên trán, dường như có điều gì khó mở lời, vẻ tuấn lãng trên mặt phủ một tầng sương mù mờ mịt.

Trước đây Thu Sanh rất mê mẩn vẻ tuấn tú pha chút u buồn của anh, hiện giờ Chung Cẩn gần 30 tuổi đã không còn vẻ ngây ngô của thiếu niên, khí chất đàn ông trưởng thành điềm đạm càng thêm quyến rũ.

Nhưng sau ly hôn, cảm giác của Thu Sanh về anh cũng thay đổi, Chung Cẩn vẫn đẹp trai như cũ, nhưng Thu Sanh nhìn anh cũng không còn vẻ mặt đỏ tim đập mê luyến năm xưa.

Cô ta không nói gì, nhích người về phía sau ghế sofa, đôi mắt hoa đào xinh đẹp lặng lẽ nhìn chằm chằm anh, cũng tò mò rốt cuộc anh tìm mình có chuyện gì.

Chung Cẩn bưng ly cà phê lên uống một ngụm lớn, rồi đặt lại chiếc ly thủy tinh lạnh lẽo sương mù lên bàn trà, giọng khàn khàn mở lời, “Thu Sanh, tôi có một đứa con gái.”

Đại não Thu Sanh trống rỗng một chút, ngay sau đó cảm thấy khó chịu như bị người ta dùng chùy lớn đập vào tim. Nước mắt cô cứ thế không hề báo trước mà rơi xuống, một giọt nước mắt lớn tràn mi ra, chảy từ má xuống cằm.

Chung Cẩn cầm chiếc khăn giấy trên bàn đưa cho Thu Sanh, tiếp tục nói,

“Đột nhiên có một đứa trẻ đến tìm tôi, nói là con gái tôi, kết quả giám định gen cũng có rồi, xác thực là vậy. Tôi hẹn em ra đây, chính là muốn hỏi em một chút, em có biết sự tồn tại của đứa bé này không. Rốt cuộc...”

Giọng anh càng khàn, “Rốt cuộc tôi cũng chỉ từng qua lại với em.”

Thu Sanh cắn chặt môi dưới, hồi lâu mới lên tiếng, “Chúng ta ở bên nhau 10 năm, kết hôn 4 năm, tôi có con hay không anh không biết sao? Chung Cẩn anh có phải bị bệnh không? Hẹn tôi ra đây chỉ để khoe khoang anh có một đứa con sao? Thật không ngờ anh lại là người như vậy, tôi lúc trước mù mắt rồi, sao anh lại trơ trẽn không biết xấu hổ như thế?”

Mắng vài câu, nước mắt Thu Sanh lại rơi xuống.

Chung Cẩn vươn tay, dừng lại một chút, rồi lại rụt về, “Em đừng như vậy, chuyện này rất ly kỳ, đứa bé đột nhiên xuất hiện, tôi cũng rất bất ngờ, cho nên mới muốn tìm em hỏi cho rõ ràng.”

Thu Sanh cầm lấy khăn giấy ấn vào khóe mắt, nghiến răng nói, “Tôi không tin anh nói không làm gì, đứa bé đó có thể từ trên trời rơi xuống sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc