Hiện tại ông ta không có cách gì xử lý ta, cũng chỉ có thể phẫn nộ rời đi.
22
Từ ngày tổ chức lễ cập kê của Bùi Như Nguyệt, ta ở Hầu phủ xem như có chút danh tiếng, đi tới chỗ nào cũng có thể nghe được nha hoàn và gã sai vặt nói: “Nhị tiểu thư thật đúng là không biết xấu hổ, ngày lễ cập kê của đại tiểu thư, dám ở tiền sảnh thông đồng với nam nhân bên ngoài, nếu không phải lão gia và Đại phu nhân lương thiện, e là nhị tiểu tỷ đã sớm trở thành vong hồn dưới Địa phủ.
Những lời này không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là tỷ tỷ tốt của ta truyền ra ngoài, dù sao nàng ta cũng cần phải dùng ta để che giấu chuyện mình gặp gỡ riêng nam nhân bên ngoài.
Chỉ là những lời đồn đãi này đối với ta mà nói không rõ ràng đầu đuôi, ta cũng không thèm quản.
Ít ngày sau, vải vóc của Lục hoàng tử được đưa đến quý phủ, thái giám đưa đến còn cố ý bảo ta đi ra kiểm kê, nói là nhất định phải giao tận tay ta, nếu không bị người khác trộm đi, tội của hắn sẽ rất lớn.
Ta biết hắn nói những lời này là có ý gì, đáng tiếc Trưởng tỷ ngu xuẩn của ta không hiểu, còn ở bên cạnh dùng ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm mấy tấm vải kia.
Tuy rằng Lục hoàng tử là hoàng tử tầm thường nhất, không có thế lực nhất, lại còn có bản tính phong lưu, nhưng hắn vẫn là người có vận khí tốt, đầu thai vào hoàng thất, cho dù lại không có thế lực, cũng đã sinh ra ở vạch xuất phát, đồ ăn đồ dùng đều là tốt nhất. Mấy tấm vải này đối với hắn mà nói không tính là gì, nhưng đối với các gia tộc và quan viên khác mà nói vô cùng quý giá, ngay cả Hầu phủ cũng không ngoại lệ.
Phụ thân ta làm Hầu gia lâu như vậy, cũng chưa từng thấy ông ta có mấy bộ y phục ngự ban, mấy thước vải ngự ban ở chỗ ta, ông ta không dễ gì được nhìn thấy, chẳng trách Trưởng tỷ tham lam như thế.
23
Đã có vải vóc tốt như vậy, ta đây liền lấy đến tiệm may may để may mấy bộ xiêm y ra cho hồn một chút.
Ra khỏi tiệm may, ta luôn cảm giác có người đi theo phía sau, nhưng quay đầu lại lại không nhìn thấy người, ta cũng không để trong lòng.
Tuy rằng không lấy được y phục rất tức giận, nhưng nghĩ lại, dù sao cũng đã ra khỏi phủ, ta đây cũng nên đi dạo chợ một chuyến cho thoả.
24
Trong chợ có rất nhiều người bán hàng rong, bán rau quả, cũng có một số người bán bánh ngọt.
Ở cuối ngõ còn có một nữ nhân bán bánh ngọt, trên lưng địu một bé con. Không giống mọi người, thỉnh thoảng nàng sẽ bưng ra một ít bánh ngọt, mời người qua đường nếm thử.
Nhưng mà phần người qua đường đều nếm qua tồi lắc đầu, chỉ có rất ít người qua đường dừng lại để mua.
Xuất phát từ sự tò mò, ta cũng đến gần một chút, nữ nhân này rất nhiệt tình, mời ta nếm thử bánh hoa quế nàng.
Vừa mới vào miệng còn chưa cảm nhận được, nàng đã khẩn trương hỏi ta mùi vị như thế nào? Muốn mua một ít về nhà không?
Khi ta đang định trả lời nàng, bé con trên lưng nàng đột nhiên khóc lớn lên, nàng cũng không để ý đến ta, nhét cái đĩa vào tay ta, dỗ bé con.
Ta nhìn nàng, đột nhiên nhớ tới mẫu thân, lúc mẫu thân còn sống, cũng giống như nàng, mọi chuyện đều lấy ta làm đầu, nhưng mẫu thân ta chết thảm dưới tay Đại phu nhân, đến nay ta vẫn chưa báo thù cho bà được.
Hôm nay, ta tay trói gà không chặt, quyền không có, tiền không có, không biết đến bao giờ mới có thể báo thù.
Nghĩ đến đây, trong đầu ta chợt nảy ra một cảm hứng. Ta nhìn thấy quầy hàng của nữ nhân này có nguyên liệu làm bánh hoa quế liền lấy một chiếc tạp dề, buộc quanh người và bắt đầu làm.
Lúc bánh hoa quế ra lò, bé con cũng đã ngừng khóc, ngủ thiếp đi, nữ nhân kia ngửi được mùi bánh hoa quế ta làm, vội vàng lại gần, nhìn ta một chút rồi chỉ chỉ bánh hoa quế hỏi: “Cái này là ngươi vừa mới làm sao?”
Ta cầm một miếng cho nàng nếm thử trước, nàng ăn còn chưa ăn xong đã giơ ngón tay cái lên với ta.
Có thể là vì làm bánh hoa quế ta làm quá thơm, nên rất nhiều người qua đường ghé vào, mọi người nếm xong đều tranh nhau mua, đáng tiếc số lượng ta làm có hạn, chỉ chốc lát sau đã bị cướp sạch, ta lẳng lặng đứng bên cạnh.
Lúc nữ nhân đó thu dọn xong, nàng cầm hai cái ghế nhỏ, kéo ta ngồi xuống, mở miệng nói: “Ta họ Hứa, tên là Uyển Vi, trước kia ở nhà mẫu gia là con thứ ba, tất cả mọi người gọi ta là Tam Nương. Ta xuất giá được một năm vẫn không ra gì, thật vất vả mới có được đứa nhỏ này, nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, lúc đứa nhỏ còn chưa ra đời, tướng công đã lâm bệnh nặng qua đời.”
“Người nhà mẫu gia* đều nói, ta là nữ nhi gả đi như giội nước ra ngoài, ca ca tẩu tẩu đều không muốn ta trở về. Phu gia** nói ta có mệnh khắc phu, sinh được nữ nhi cũng vì số mệnh hèn hạ, không cho phép ta vào nhà. Vì thế sau khi sinh con xong tự mình mở sạp bán hàng, kiếm chút tiền sống thường ngày.”
*(nhà mẹ đẻ)
**(nhà chồng)
“Cô nương, ta thấy cách ăn mặc của ngươi, mặc dù không bằng tiểu thư quan lại thế gia, nhưng có vẻ cũng hơn bình dân chúng ta một chút. Tiểu thư quan gia đều là ngón tay không dính nước mùa xuân, sẽ không làm được bánh hoa quế ngon như vậy, nếu là nha hoàn quan gia, cũng chưa thấy qua người nào đẹp như ngươi cả.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
