Phụ thân ta thấy tình hình này không ổn, mời ngự y trong cung tới, thật vất vả mới nghe thấy tiếng khóc oe oe của trẻ con trong phòng Đại phu nhân.
Phụ thân ta vừa nghe là một bé trai đương nhiên là rất vui vẻ, lập tức ném nữ nhi đang ôm trong tay cho gã sai vặt đứng bên cạnh, cẩn thận từng li từng tí đẩy cửa đi vào, thầm nghĩ nhanh chóng nhìn thấy nhi tử của hắn.
Mẫu thân ta nghe nói Đại phu nhân sinh một đôi nam nữ, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Đại phu nhân đã có nhi tử, sẽ không cướp đi đứa con trong bụng mẫu thân ta nữa.
Chưa tới một tháng, mẫu thân ta cũng trở dạ, lúc ấy lão phu nhân mời một lang trung ở ngoài phủ.
Bởi vì mẫu thân ta lúc mang thai ta không ăn nhiều, cho nên ta đặc biệt nhỏ bé, thế cho nên đám sai vặt còn chưa kịp đi thông báo cho Đại phu nhân, mẫu thân đã sinh ta ra.
Đại phu nhân vừa đến trong viện lão phu nhân thì nhìn thấy mẫu thân ta sinh nữ nhi, hơn nữa bên cạnh có lão phu nhân che chở, cũng không làm khó mẫu thân ta.
Chỉ là sau này, Đại phu nhân luôn nói mẫu thân ta là đồ hồ ly tinh, chuyên quyến rũ nam nhân, ngay cả chuyện sinh con cũng giống như súc vật, tự mình sinh một cách lén lút.
05
Mẫu thân ta cũng không để ý tới những lời này của Đại phu nhân, ngược lại nói với ta, Đại phu nhân là chủ mẫu chưởng quản Hầu phủ, chúng ta không thể chọc bà ta không vui, mặc kệ bà ta nói cái gì chúng ta cũng chỉ có thể cười đồng ý.
Có lúc ta cũng hỏi, tại sao phụ thân không đến tiểu viện của chúng ta, mẫu thân luôn nói phụ thân ta bề bộn nhiều việc, không có thời gian.
Vì thế có một ngày, ta liền trốn ở trong bụi cỏ trong phủ chờ phụ thân về nhà, thật vất vả mới chờ được ông ta, đang muốn lao ra ngoài thì thấy ông ta một tay ôm nhi tử của Đại phu nhân Bùi Hoài Ngọc, một tay dắt nữ nhi Bùi Như Nguyệt từ bên ngoài vừa nói vừa cười trở về.
Ta chạy về chỗ ở của mẫu thân, nói những gì nhìn thấy với bà, ai ngờ bà lại đánh ta một cái, sau đó ôm lấy ta.
“Bé con, ngàn vạn lần không nên đi tranh giành, đó là phụ thân của đại tỷ tỷ và đại ca ca con, con chỉ cần an phận lớn lên trong phủ, sau này mẫu thân sẽ cầu xin Đại phu nhân tìm cho con một gia đình tốt.”
Ta có thể nhìn ra, mẫu thân sợ ta gặp rắc rối, ngày đó tức giận mới đánh ta.
Cho nên, từ đó sau này ta không còn nhắc đến chuyện của phụ thân trước mặt mẫu thân nữa.
Nhờ có lão phu nhân chiếu cố, mỗi ngày ta còn có thể ở trong phủ học chút ít tranh chữ, đọc chút sách.
06
Cho đến sinh nhật năm ta tám tuổi, lão phu nhân mang theo ta cùng đi chợ, ta mới biết được ngoài phủ vốn náo nhiệt như thế, có tượng đất thật đẹp, còn có kẹo hồ lô ăn rất ngon.
Vừa nghĩ tới đại tỷ tỷ và đại ca ca đã được ra khỏi phủ từ lâu, trong lòng không khỏi vô cùng hâm mộ.
Sau khi hồi phủ lão phu nhân nói với ta: “Chỉ cần An An nhà ta ngoan, ta đồng ý mỗi năm sinh nhật An An, sẽ mang An An đi chợ.”
Nghe nói như thế, ta cực kỳ hưng phấn, chỉ là, cũng không lâu sau đó lão phu nhân bị phong hàn, bệnh không dậy nổi, thân thể cũng càng ngày càng yếu.
Ngay trận tuyết đầu tiên, lão phu nhân ngừng thở.
Ngày đó ta khóc đến chết đi sống lại, bởi vì ở trong phủ này, tất cả mọi đều xem mẫu thân ta là hạ nhân, việc bẩn việc mệt đều để mẫu thân ta làm, chỉ có lão phu nhân sủng ái ta, không có sai khiến mẫu thân ta như hạ nhân, lão phu nhân qua đời, cuộc sống của ta và mẫu thân ta càng ngày càng khổ.
Mùa đông giá rét, Đại phu nhân bảo mẫu thân ta dùng nước lạnh giặt y phục, mẫu thân ta bị đông lạnh đến mức mười ngón tay sinh lở loét cũng không dám dừng lại, ta ở bên cạnh sốt ruột phát khóc.
Sau đó trở lại tiểu viện của chúng ta, ta liền xoa tay đun nước nóng cho mẫu thân, còn mắng Đại phu nhân. Mẫu thân mỗi lần đều rất nghiêm khắc nói với ta, là nữ nhi, làm sao có thể học những lời không nên nói như vậy,ta giả vờ không nghe thấy lời mẫu thân, tiếp tục đun nước.
07
Ngày hôm đó, lúc ta đi dạo trong hoa viên, gặp Bùi Như Nguyệt, nàng mặc y phục màu hồng phấn, nhìn chất liệu liền biết là xiêm y tốt nhất, so với y phục vải thô của ta thật sự là một cái trên trời một cái dưới đất.
Ta sợ nàng tìm ta gây phiền toái, nhanh chóng xoay người chuẩn bị rời đi, nhưng nàng lại gọi ta lại: “Ngươi là do ả tiện nhân súc vật kia hạ sinh, nhìn thấy ta sao không hành lễ?”
Ta thấy nơi này không có trưởng bối*, không chút khách khí mà phản kích: “Ngươi nói ta là súc vật sinh ra, chẳng lẽ ngươi đang nói phụ thân à, phụ thân sinh là tiểu súc vật, vậy ngươi chẳng phải cũng là tiểu súc sinh sao?”
*(người lớn)
Bùi Như Nguyệt nghe được lời này của ta tức giận đến đến đỏ bừng cả mặt, bước nhanh tiến lên tát ta một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

