Thân phận của nàng là gì? Chỉ là một cô nhi trong tầng lớp nô tịch, mà tại Đại Thịnh, nô tịch gần như không bao giờ được đổi đời.
Nàng đã cố gắng nửa đời người để có thể thoát khỏi thân phận nô lệ này, để trở thành một kẻ tự do, không ràng buộc, như vậy đã xem như mãn nguyện rồi.
Với nàng, Diệp Mẫn - người đã nuôi dạy nàng từ nhỏ - là ngọn núi cao không thể vượt qua, còn Ninh Vương - người thuộc dòng dõi quý tộc - là vị thần mà ngẩng đầu nhìn thêm một chút cũng là phạm thượng.
Vậy mà hiện tại, nàng lại có cơ hội bước vào vương phủ, tỏ vẻ ngạo nghễ, để Diệp Mẫn phải cúi đầu, để Ninh Vương phải nhượng bộ nàng, điều này quả thật…
Thanh Cát hiểu rằng, cả đời nàng chỉ có duy nhất một cơ hội như thế này.
Một khi đã có cơ hội, không dùng thì quá uổng.
Mấy ngày nữa là đến tiết Trung Hòa, nàng muốn ra ngoài, ngồi trên thuyền hoa dạo hồ, ngắm cảnh sắc nhân gian, và tất nhiên là nhân tiện thử dò la tình hình từ phía Diệp Mẫn.
Đúng lúc ấy, “bù đắp” từ Ninh Vương đã đến, đó là một chiếc rương bằng gỗ trắc điêu khắc đầy chim phượng, nói rằng đây là món quà đặc biệt Ninh Vương tặng cho Vương phi.
Người mang chiếc rương đến chính là Thôi cô cô.
Thôi cô cô hơi cúi mắt, nói: “Điện hạ căn dặn, bảo là chọn món đồ tinh xảo để Vương phi ngắm nhìn, xem Vương phi có thích không, nên nô tỳ đã chọn thứ này, nghĩ rằng Vương phi sẽ ưa thích chăng? Xin Vương phi xem qua.”
Giọng điệu của nàng ta vô hồn vô cảm, giống như một đứa trẻ vừa biết chữ đang đọc một bài văn mà mình chẳng hiểu gì, từ đầu đến cuối đều toát lên vẻ hời hợt.
Thanh Cát nhìn Thôi cô cô một cách lạnh nhạt: “Là Vương phi thích hay ngươi thích?”
Thôi cô cô nghe vậy, liếc mắt nhìn Thanh Cát: “Ý của Vương phi là gì, nô tỳ không hiểu, nô tỳ chỉ làm theo lệnh của điện hạ thôi.”
Thanh Cát cười nhẹ, nghĩ rằng đây là “sự bù đắp” của Ninh Vương, cho nàng một rương đầy châu báu ngọc ngà, hơn nữa lại do Thôi cô cô chọn.
La ma ma cung kính đáp: “Vâng.”
Thanh Cát lại ra lệnh: “Nhưng giờ ta cũng chẳng hứng thú xem, cứ ném vào phòng bên phía Tây, đợi lúc nào mở ra xem sau.”
La ma ma lại đáp: “Vâng.”
Thôi cô cô nghe vậy, khẽ nhíu mày, liếc mắt nhìn Thanh Cát: “Đây là món quà điện hạ tặng cho Vương phi.”
Thanh Cát cười nhạt: “Giữa phu thê với nhau, đâu cần câu nệ nhiều thế, chàng tặng ta thứ gì, lẽ nào ta còn phải trưng lên thờ phụng? Cứ để một bên đi.”
Thôi cô cô: “…”
Nàng ta hít sâu một hơi, cuối cùng cũng không nói gì mà lui ra trước.
Chờ đến khi Thôi cô cô đã rời đi, La ma ma lập tức nói: “Người diễn rất tốt, phải thế chứ, cứ như vậy mà kiếm chế cái khí thế kiêu căng đó của nàng ta! Nhưng mà, Vương phi, người cũng nên biết lúc nào thì dừng lại, lần sau xem thử cách nào để dỗ điện hạ, đối phó với nam nhân thì phải biết tiến biết lui, có lúc mềm mỏng, có lúc kiên quyết, mới là cách nắm chắc trong tay.”
Thanh Cát chẳng buồn đáp lại La ma ma: “Bà cũng lui xuống đi, ta thấy hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.”
La ma ma đành đáp: “... Vâng.”
Khi La ma ma đã rời đi, Thanh Cát suy nghĩ, bản thân cần dưỡng sức để đối phó với Diệp Mẫn, người mà nàng cho là khó nhằn nhất trong những ngày tới.
Nào ngờ nàng vừa nằm xuống thì nghe thị nữ thông báo rằng Ninh Vương đã đến.
Nàng thắc mắc, chẳng lẽ Thôi cô cô đi mách lẻo, nên Ninh Vương đến đây để hỏi tội?
Nàng nghĩ cũng không đến mức ấy, vì Ninh Vương bận trăm công nghìn việc, sao có thời gian rảnh để đến trách mắng Vương phi về chuyện hậu viện?
Sau khi suy nghĩ một lát, nàng quyết định nằm xuống, giả vờ ngủ.
Hôm nay nàng đã làm mình làm mẩy với y, vậy thì cứ diễn cho tròn vai.
Ninh Vương bước vào, nhưng lại không có vẻ gì là đến để trách mắng, trái lại còn có vẻ nhẹ nhàng vui vẻ.
Nghe thấy bước chân thoải mái của y, Thanh Cát nghĩ rằng tâm trạng y đang tốt, có vẻ như Thôi cô cô chưa kịp tố cáo, nên y đến để hưởng thú vui.
Sau khi rửa mặt qua loa, Ninh Vương cũng leo lên giường.
Thanh Cát có thể ngửi thấy hương thơm thanh nhã quen thuộc quanh y, đó là mùi hương từ bột tắm trong phòng của nàng.
Nàng thả lỏng hơi thở, nhắm mắt, giả vờ ngủ.
Chốc lát sau, nàng cảm nhận được Ninh Vương giơ tay lên, sau đó qua lớp chăn, đôi tay y đã tìm thấy cánh tay của nàng, giữ chặt.
Y đã khống chế lực, nhưng Thanh Cát vẫn cảm nhận được sức mạnh tự nhiên của y.
Y muốn nàng.
Và Ninh Vương cho rằng, khi y muốn, nàng phải dịu dàng mà thuận theo.
Tuy nhiên, Thanh Cát không muốn.
Nàng xoay người, quay lưng lại với y.
Ninh Vương thấy vậy, ngón tay khẽ tăng thêm lực, kéo lấy cánh tay của Thanh Cát.
Nàng nhớ lại tối qua, y đột nhiên trở về, ép nàng nằm trên giường.
Lần này, nàng không chịu nữa.
Nàng bắt đầu vùng vẫy, muốn thoát khỏi y.
Ninh Vương hiểu ý nàng, lập tức buông nàng ra, lạnh lùng hỏi: “Có ý gì đây?”
Thanh Cát khẽ nói: “Điện hạ, ngài nên giữ sức khỏe, hơn nữa thiếp cũng hơi mệt rồi.”
Ninh Vương ngồi bật dậy, đôi mắt sắc bén cúi xuống nhìn nàng dò xét.
Thanh Cát vẫn nằm đó, quay lưng về phía y, không nhìn y.
Giờ đây, nàng có tấm bùa hộ thân là thân phận của tiểu thư đích nữ Hạ Hầu.
Thanh Cát có thể vì một chuyện nhỏ nhặt mà bị đánh trăm roi, nhưng đích nữ Hạ Hầu thì không, y không nên động đến đích nữ Hạ Hầu dù chỉ một sợi tóc, trên giường thì có thể tùy ý phô trương, nhưng không thể làm gì quá mức, cũng chẳng đến mức mất mạng.
Quả nhiên, sau một lúc quan sát, Ninh Vương đột nhiên bật cười khinh khỉnh.
Y lập tức xoay người rời khỏi giường, dáng vẻ chẳng mảy may lưu luyến.
Thanh Cát vẫn không động đậy, nàng chỉ nằm đó.
Nàng có thể cảm nhận được Ninh Vương vẫn đang đứng dưới giường, bóng dáng y cao lớn chắn ngang ánh trăng từ bên ngoài chiếu vào.
Nàng nghe thấy tiếng y cười khẩy, đầy khinh miệt: “Hạ Hầu Kiến Tuyết, nàng nghĩ rằng mình có thể khống chế ta trong chuyện phòng the sao? Đúng là nàng tự đề cao bản thân quá rồi.”
Nói xong, y xoay người rời đi, bóng lưng lạnh lùng, chẳng mảy may quyến luyến.
Thanh Cát lắng tai nghe, nghe tiếng bước chân y xa dần.
Y là người đàn ông quá kiêu ngạo, lần này đã gây ra chuyện thì sau này chắc chắn y sẽ không chủ động nhượng bộ, có lẽ sẽ hoàn toàn đày nàng vào lãnh cung.
Thế cũng chẳng sao.
Dù sao ít gặp, ít qua lại, lại còn có Diệp Mẫn, tốt nhất là đừng bao giờ có cơ hội chạm mặt, như vậy là tốt nhất rồi.
Y vừa rời đi, La ma ma đã vội vã bước vào, khẽ hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi đã làm gì khiến điện hạ tức giận vậy?”
Thanh Cát thật lòng trả lời: “Không muốn cùng ngài làm chuyện đó, ngài giận.”
Nghe vậy, La ma ma suýt nghẹn thở: “Ngươi, ngươi, ngươi——”
Thanh Cát nói thẳng: “Ngươi ngươi cái gì chứ, không muốn thì không muốn, bà chẳng lẽ chưa nhìn ra sao, ngài ấy chỉ coi tiểu thư Hạ Hầu như một món đồ, về là để dùng, không cho dùng thì lập tức trở mặt bỏ đi, bà nghĩ như vậy Hạ Hầu gia vẻ vang lắm sao?”
La ma ma tròn mắt nhìn nàng, không ngờ nàng lại dùng lời lẽ thô thiển đến vậy!
Chuyện phu thê là chuyện phu thê, nàng sao có thể nói như vậy!
Quả thật là một cô gái từ gia đình quân hộ thấp hèn, thân con gái lại vào quân ngũ, học được gì tốt lành đâu?!
Bà ta hít sâu một hơi, cố kiềm chế sự phẫn nộ và khinh thường của mình.
Cắn răng hỏi: “Ngươi giờ định thế nào?”
Thanh Cát xoay người, kéo tấm chăn gấm đắp lên người, nói: “Đương nhiên là ngủ trước đã.”
La ma ma: “???”
Thanh Cát: “Khuya rồi, không ngủ sớm, chẳng lẽ cứ trợn mắt nhìn trời?”
La ma ma đứng ngây ra đó, nhìn bóng lưng Thanh Cát, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng cũng thốt lên: “Cũng được.”
Thanh danh của tiểu thư nhà họ Hạ Hầu, quả thật không thể để người khác hạ thấp đến thế.
Nàng có thể nới lỏng dây cương với Ninh Vương một chút cũng được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)