Giọng nói dễ nghe của người đàn ông vang lên bên tai tôi, động tác của anh cũng trở nên dịu dàng hơn.
Sau đó, tôi hoàn toàn mất kiểm soát, nương theo từng nhịp điệu của anh mà phát ra từng tiếng rên rỉ quyến rũ.
Không biết đã qua bao lâu, người đàn ông khẽ gầm lên một tiếng, rồi nằm lên người tôi.
Cơ thể anh nóng bỏng lên, còn cơ thể tôi lại dần trở lại nhiệt độ bình thường.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh lần nữa thì bỗng thấy người đàn ông đẹp trai lúc trước đã biến thành một khuôn mặt quỷ âm u đáng sợ.
Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của anh biến thành đôi mắt cá chết có màu xanh lét, đôi môi mỏng đa tình cũng hóa thành cái miệng rộng như chậu máu, còn lộ ra hàm răng nhọn hoắt.
Tôi sợ hãi đến mức hoàn toàn tỉnh táo, hét lên một tiếng rồi đẩy anh ra.
"Khốn kiếp, cô ăn xong rồi tính quỵt nợ à?"
Giọng nói giận dữ từ miệng anh thốt ra...
Mắt tôi sáng lên, rồi tôi bật dậy khỏi giường. Nhìn xung quanh thấy vẫn là nơi quen thuộc, may quá, chỉ là một giấc mơ thôi.
Sau đêm đó, dường như Dương Thành không còn bình yên nữa.
Đêm khuya, căn phòng tối tăm, ánh đèn huỳnh quang lúc sáng lúc tối.
Trên bàn giải phẫu là một phụ nữ trẻ, khoảng hai mươi đến hai mươi lăm tuổi, trên người không có vết thương rõ ràng.
Thế nhưng đôi mắt lại trợn trừng, vẻ mặt kinh hoàng, trước khi chết, dường như cô ấy đã nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, dáng vẻ vô cùng dữ tợn.
Tôi nhẹ nhàng đưa tay muốn khép mắt cô lại, nhưng lại phát hiện ra rằng đôi mắt vừa nhắm vào đã lại mở ra.
"Hơi kỳ quái rồi đấy. Không phải em được mệnh danh là “bàn tay vàng” trong giới pháp y sao, sao lại thế này?" Dư Ôn vừa xoa cằm vừa ghé sát lại.
Tôi lườm hắn một cái. Dù tình huống có nguy cấp đến đâu, cũng không ngăn được tài năng tếu táo của hắn.
Tại sao lại nói là “bàn tay vàng”? Đó là bởi từ khi tôi vào nghề đến nay, chỉ cần là người chết không nhắm được mắt, nếu tôi giúp họ khép mắt, họ đều sẽ nhắm lại được.
Theo y học, việc chết mà mở mắt là do cơ thể đột ngột tử vong, chưa kịp nhắm mắt mà thôi.
Còn xét từ góc độ mê tín, người ta gọi đó là chết không nhắm mắt.
Là một bác sĩ, đúng ra tôi phải đề cao khoa học, nhưng bản thân cơ thể tôi lại có một vấn đề mà khoa học không thể giải thích được.
"Được rồi, cũng không còn sớm nữa, sắp ba giờ rồi, chúng ta đi thôi." Tôi nói với Dư Ôn.
"Cái đồ cổ hủ! Đi thôi, em nhớ chuyển tài liệu cho anh ngay nhé, anh không muốn người dân Dương Thành phải chịu tổn hại nữa đâu."
Dư Ôn nhún vai, cùng tôi bước ra khỏi phòng giải phẫu.
Ba giờ sáng là thời điểm âm khí nặng nhất trong đêm, những oan hồn chết oan sẽ trở về.
Những người được đặt trong phòng giải phẫu đều là những linh hồn mới chết.
Họ thường đứng cạnh thi thể của mình, ngơ ngác nhìn ngắm, đôi khi cũng trừng mắt nhìn tôi như xác chết của họ.
Thật ra lúc đầu tôi cũng rất sợ, nhưng anh trai tôi nói, thứ gì càng sợ, em càng phải đối mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)