Dư Ôn vừa nói, vừa lộ ra vẻ mặt hả hê.
Hắn và anh tôi tổng cộng cũng chưa gặp mặt được mấy lần, không biết có phải vì anh trai tôi quá lạnh lùng không, hai người họ có vẻ không hợp tính nhau.
"Vậy những người chết mà các anh đưa đến, là ở trên xe buýt sao?" Tôi cau mày hỏi.
"Đúng vậy, xe buýt và xe đưa đón học sinh va chạm, xe đưa đón học sinh ngược lại may mắn hơn một chút, không có người chết, đa số chỉ bị thương nhẹ, chắc là ông trời phù hộ trẻ con." Dư Ôn bĩu môi nói.
Ông trời phù hộ trẻ con sao? Trước mặt Diêm La, ai cũng bình đẳng thôi.
Tôi nheo mắt, nghĩ lời Dư Ôn nói, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
"Thế còn tài xế đó? Các anh chưa hỏi tình hình lúc đó sao?"
Chợt tôi phản ứng lại, mở miệng hỏi.
"Ôi cô chủ của anh ơi, anh đã vất vả ở Bệnh viện thành phố cả buổi trời. Tài xế xe đưa đón học sinh và giáo viên đều khăng khăng xe buýt lúc đó như bị điên, cứ ngoặt trái rẽ phải, đèn đỏ mà vẫn lao thẳng tới. Nếu không phải tài xế xe đưa đón học sinh phản ứng nhanh, e rằng bên cạnh đã chật kín khách rồi." Dư Ôn nói với vẻ mặt khoa trương.
Lời vừa dứt, đèn trong văn phòng liền nháy một cái.
"Trời ạ, cái lãnh cung này của các em bao lâu rồi không được sửa chữa? Mai anh bảo thợ điện đến xem cho em nhé?" Dư Ôn nói với giọng lấy lòng.
Tôi liếc hắn một cái, không nói gì, nhưng cơ thể lại lạnh đi.
Bởi vì tôi nhìn thấy rất rõ, ngay phía sau Dư Ôn, đột nhiên xuất hiện thêm hai cái bóng.
Nhìn từ trang phục của các cô ấy, rất giống thi thể số 3 và số 5 tôi vừa xử lý lúc nãy.
Tôi nhìn thấy nữ nhân tóc đuôi ngựa số 3 và phụ nữ trưởng thành số 5 chậm rãi giơ tay lên, vươn tới gáy Dư Ôn, sợ đến mức tôi vội vàng kéo hắn lao ra khỏi văn phòng.
"Miểu Miểu, sao thế, em đang đi đâu vậy?"
Dư Ôn nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu, mở miệng hỏi.
"Đột nhiên em cảm thấy rất đói, anh đưa em ra ngoài ăn khuya nhé."
Tôi vừa nói, vừa ngoái đầu nhìn lại một cái, may mắn là các cô ấy không hề đi theo.
"Thật sao? Anh không phải đang mơ chứ, thật sự bất ngờ, Miểu Miểu, cuối cùng em cũng hiểu được tấm lòng của anh."
Ánh mắt hắn láu cá nhìn tay tôi đang nắm tay hắn, mỉm cười rạng rỡ.
"Đúng vậy, anh đang mơ đấy, em đột nhiên không còn đói nữa, anh về sớm đi."
Tôi hất tay hắn ra, dừng lại trước cổng cục cảnh sát.
"Không phải Miểu Miểu, em không thể đùa giỡn tình cảm như thế được."
Dư Ôn không nói không rằng lập tức la ầm lên.
"Anh nói nhỏ thôi, anh bận cả ngày không mệt sao? Về sớm nghỉ ngơi để mai còn đi làm."
Tôi nhíu mày nhìn hắn, quả nhiên làm người tốt khó thật.
Tình huống vừa rồi, tôi không kéo hắn chạy, chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn hắn bị ma bóp cổ sao?
"Miểu Miểu, em thật sự quan tâm anh."
Vẻ mặt hắn dịu đi nhiều, đôi mắt to cứ chớp chớp liên tục về phía tôi.
"Vậy nên anh về nghỉ ngơi đi, đừng quá vất vả, mai gặp lại."
Tôi sợ hắn lại dây dưa với mình, mấy con nữ quỷ lại đuổi theo, nên chỉ qua loa ứng phó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)