Chiếc nhẫn ấy được ông cố nhặt trên bàn thờ trong từ đường vào ngày tôi chào đời.
Ông đoán đây là sính lễ Âm nhân để lại cho tôi.
Lúc nhỏ, nhẫn quá rộng, tôi chỉ có thể luồn dây đỏ qua rồi đeo trên cổ.
Đã quen như vậy suốt bao năm, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện tháo xuống đeo vào tay. Nhưng sau khi bị hắn cảnh cáo, tôi vẫn thử xỏ nhẫn vào từng ngón.
Cuối cùng, nó vừa khít với ngón áp út tay phải. Vừa đeo vào, vòng nhẫn đã mắc chặt sau khớp xương, muốn tháo cũng không sao tháo được.
Tôi đeo nó từ khi mới sinh. Cho dù biết đây là đồ hắn để lại, tôi vẫn không thể thật sự ghét bỏ.
Trước kia, toàn bộ chiếc nhẫn có màu đỏ sẫm. Bây giờ nó càng lúc càng sáng và ôn nhuận; sắc đỏ tối dần rút đi, để lộ những vân m/á/u mơ hồ bên trong. Nhưng hoa văn quá nhạt, tôi chưa nhìn ra đó là hình gì.
Ngày hôm sau, anh tôi đưa tôi đến trường.
Anh là sinh viên năm cuối trường y, nhiệm vụ chủ yếu trong năm nay là thực tập.
Nhưng vì còn giúp bố làm việc, anh có khá nhiều mối quan hệ không tiện phô ra ngoài. Anh nhờ viện trưởng một bệnh viện lớn thu xếp nơi thực tập, sau đó ngày nào cũng ở cửa hàng giúp bố xử lý những món đồ thần bí, quái lạ.
Hôm nay anh đến trường vì đã nghe chuyện n/h/ả/y l/ầ/u hôm qua. Tôi lại là một trong những người liên quan, sáng sớm cảnh sát đã gọi điện tìm anh.
Anh tôi có các mối quan hệ rộng đến mức đáng nể. Vị cảnh sát phụ trách cũng là người quen, nói sẽ chờ chúng tôi ở trường để hỏi chuyện.
“Theo anh thấy, chuyện này ông chồng quỷ của em làm không sai.”
Anh tôi vỗ vô lăng.
“M/ẹ k/i/ế/p, ai dám động vào vợ anh, anh cũng giết hắn. Đương nhiên anh sẽ làm văn nhã hơn một chút.”
“Anh có vợ rồi sao?”
Tôi u ám hỏi.
Anh tôi lắc đầu, thở dài:
“Làm nghề nhà mình, cưới vợ khó lắm. Phụ nữ vốn thuộc âm, quanh năm tiếp xúc với đồ vật nhiễm âm rất dễ chết sớm. Em nhìn mẹ mình đi… Anh cứ độc thân thì hơn.”
“Anh, em cũng sẽ chết sớm.”
Tôi nhắc anh:
“Nếu có ngày em chết, anh nhớ chăm sóc bố cho tốt.”
Anh tôi cau mày, đưa tay vò rối mái tóc dài của tôi:
“Đừng nói bậy. Anh đã phân tích rồi. Nếu ông chồng quỷ kia muốn giết em, hai năm trước hắn đã khiến em chết để đi theo hắn, cần gì vòng vo tốn công như vậy? Chắc chắn hắn còn mục đích khác. Em kiên nhẫn một chút, biết đâu đạt được mục đích rồi hắn tự rời đi?”
Tôi cười khổ lắc đầu.
Nam quỷ kia đã nói rất rõ: tôi chỉ có thể theo hắn đến chết.
“Đúng rồi, Tiểu Kiều, ông chồng quỷ của em trông thế nào? Đẹp trai không?”
Tôi lắc đầu:
“Em chưa từng nhìn thấy. Hắn đeo một chiếc mặt nạ quỷ.”
“Chậc, bí hiểm thật… Thế giọng hắn có dễ nghe không?”
“Giọng nói thì liên quan gì?”
Tôi tò mò hỏi.
“Em không hiểu rồi. Thông thường, người có giọng nam thần ngoài đời lại là trạch nam xấu đến tận cùng!”
Tôi ngẩn ra.
Vậy thì xong rồi.
Giọng hắn thanh lãnh mà trầm thấp. Nếu không phải ngữ khí quá lạnh bạc, đó hẳn là một giọng nói cực kỳ dễ nghe.
Chắc chắn hắn là một con quỷ rất xấu, cho nên mới phải đeo mặt nạ.
Anh tôi là người lạc quan. Dù gia tộc u ám và nặng nề như vậy, anh vẫn có thể tự tìm thú vui, ung dung sống cuộc đời của mình.
Ở bên anh, cuối cùng tôi cũng hiếm hoi nở được một nụ cười. Mấy ngày nay, gương mặt tôi gần như đã cứng đờ.
Xe đi ngang một hiệu thuốc trước cổng trường. Tôi vội bảo anh tôi dừng lại, sau đó lén lút chạy vào mua thuốc tránh thai khẩn cấp.
Gần trường học mà, ai cũng hiểu. Hai mặt hàng bán chạy nhất chính là b/a/o c/a/o s/u và thuốc tránh thai khẩn cấp.
Nhân viên bán hàng thản nhiên đưa cho tôi một hộp thuốc, rõ ràng đã quá quen với cảnh này.
Đã bốn ngày kể từ lần đầu tiên. Tôi không biết bây giờ uống thuốc còn kịp hay không.
Anh tôi ngây người nhìn tôi đứng cạnh xe, nuốt khan một viên rồi vội ném vỏ hộp vào thùng rác.
Đột nhiên anh hiểu ra:
“Hai người làm mà không dùng bao à?”
Mặt tôi đỏ bừng.
Dùng bao?
Đi thảo luận biện pháp an toàn với một người đàn ông có thói quen c/ư/ỡ/n/g é/p—không, một nam quỷ—sao?
Thấy tôi lắp bắp lên xe, anh tôi cau mày:
“Nhưng em cũng không thể ngày nào cũng uống thuốc tránh thai khẩn cấp. Thứ này hại cơ thể lắm!”
Nuốt khan khiến cổ họng tôi khó chịu. Tôi có cảm giác như một bàn tay đang chặn ngang cổ, khiến viên thuốc mắc lại, mãi không trôi xuống.
Trên đường đến phòng họp nhỏ, tôi nhìn thấy bình nước nóng cạnh nhà vệ sinh, bèn nói với anh tôi rằng mình đi uống nước.
Anh tôi vào thẳng phòng họp nói chuyện với vị cảnh sát. Khi tôi đang cúi người hứng nước, một cơ thể lạnh buốt bất ngờ áp sát từ phía sau.
“Gan không nhỏ.”
Giọng hắn tràn đầy nguy hiểm.
Tôi quay đầu. Hắn đứng ngay sau lưng, sắc mặt đầy giận dữ, hơi lạnh quanh người thấu tận xương.
Hắn túm cổ áo tôi, lôi tôi vào nhà vệ sinh bên cạnh.
“Anh… anh muốn làm gì?”
Tôi hoảng sợ nhìn hắn.
Hắn không giải thích, ném tôi vào một buồng vệ sinh. Bàn tay lạnh băng bóp gáy tôi, hai ngón tay thô bạo luồn vào miệng—
“Ưm… ọe…”
Cổ họng đau nhói. Viên thuốc chưa kịp trôi xuống bị ép nôn ra.
“Ngươi còn dám uống thuốc?”
Hắn cười lạnh, đẩy mạnh tôi vào cánh cửa buồng vệ sinh.
“May mà ta vẫn luôn đi theo. Nếu không, ngươi đã nuốt xuống rồi.”
“Anh… anh c/ư/ỡ/n/g é/p tôi thì thôi, đến thuốc cũng không cho tôi uống?”
Tôi cũng nổi giận.
Những gì hắn làm mỗi đêm quả thực khiến người ta căm phẫn.
Cái gì gọi là lột da róc xương, nuốt sống vào bụng?
Có đêm nào tôi không bị hắn giày vò đến ngất đi mà hắn vẫn chưa chịu dừng?
“C/ư/ỡ/n/g é/p?”
Giọng hắn lập tức lạnh đến rợn người. Hắn cười tự giễu:
“Được. Vậy cứ xem là c/ư/ỡ/n/g é/p đi.”
Nói xong, hắn kéo váy tôi lên, giật mạnh chiếc quần tất xuống.
Làn da nhạy cảm bất ngờ lộ ra trong không khí lạnh, nổi đầy gai ốc.
Chẳng lẽ hắn định làm chuyện đó ngay tại đây?
Đây là khu phòng họp, gần như không có người qua lại. Nhưng dù sao nơi này vẫn là trường học!
“Đừng… không được! Xin anh… đừng!”
Tôi run bắn. Lần này tôi thật sự sợ hãi.
Ở nhà, dù hắn giày vò tôi đến đâu, đó vẫn là phòng riêng và giường của tôi. Có mất mặt, có nhục nhã đến mức nào cũng chỉ mình tôi biết.
Nhưng đây là nơi công cộng.
“Tôi… tôi không uống nữa. Không uống nữa… xin anh…”
Nước mắt tuôn không ngừng. Tôi bị hắn ép lên cánh cửa, toàn thân run rẩy.
Nhịp thở gấp gáp vì tức giận của hắn dần bình ổn.
Cuối cùng, hắn buông tha tôi.
Khoảnh khắc ấy, nước mắt tôi hoàn toàn vỡ òa. Tôi trượt theo cánh cửa ngồi xuống sàn, hai tay ôm vai, run không sao dừng được.
Hắn cũng ngồi xổm xuống. Một tay giữ sau đầu, buộc tôi ngẩng mặt lên.
“Mộ Tiểu Kiều, nhớ cho kỹ. Ngươi là thê tử của ta. Ngươi phải làm tròn bổn phận của một người vợ.”
Tôi nhắm mắt, cam chịu gật đầu.
“Cuối cùng, thứ ở trong này… bảo vệ cho tốt.”
Bàn tay hắn phủ lên bụng dưới của tôi.
Tôi mở mắt nhìn hắn, trong lòng đầy nghi hoặc.
Hắn buông tay, giọng nói trở lại vẻ thanh lãnh, thờ ơ:
“Nếu ngươi hoàn thành yêu cầu của ta, ta có thể hứa rằng sau khi việc thành, ta sẽ để ngươi một mình yên ổn sống đến cuối đời, không bao giờ xuất hiện trước mặt ngươi nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
