Tôi định quay đầu lại thì cái gáy đau điếng, trước mắt tối sầm rồi mất ý thức.
Nhưng tôi hôn mê chưa bao lâu thì nghe thấy một tràng tiếng chửi bậy.
Là tiếng của Tống Vi, cậu ấy vừa khóc vừa mắng…
“Lão b/i/ế/n t/h/á/i! Ông giả thần giả quỷ muốn làm gì? C/ủ/a q/u/ý ngắn như thế còn muốn giở trò lưu manh! C/h/é/m ngàn đao, đầu nứt chân mưng mủ, chết trên đường chó hoang cũng không thèm ăn.… A a!"
Tiếng vải vóc bị xé rách vang lên làm cho đầu ó/c tôi tỉnh táo lại rất nhiều.
Đây là một căn nhà đất, hai tay tôi bị trói vào chân bàn, bên kia là chiếc giường đất rách nát, Tống Vi bị trói tay ra sau lưng, áo bị xé rách, lộ ra ren nội y màu đen.
“Ô, thì ra mày thích phong cách hoang dại như thế, đúng lúc công cụ của tao bị hỏng, đổi sang dùng mày tiếp tục làm việc cho tao…”" Một tên đàn ông béo lùn nói, giọng nói của hắn có chút quái dị, như là kiểu người nước ngoài nói tiếng Trung.
Trên bàn đặt một ngọn đèn bão, tôi nhìn thấy có hai người đang quấn lấy nhau ngoài cửa, một người là tên tài xế kia, mắt trợn trắng tay chân run rẩy.
Một người khác… là nữ sinh cấp ba tóc ngắn đã mất tích rất lâu kia!
Lúc này cô ta vẫn mặc chiếc váy cổ chữ V hở lưng như khi ở quán bar; người, tóc và quần áo đều bẩn thỉu vô cùng, hơn nữa tay chân cũng đầy vết thâm tím.
Quỷ dị nhất chính là một cánh tay và một chân của cô ta bị vặn theo góc độ bất thường.
Nhưng cho dù đã biến thành như vậy, cô ta vẫn máy móc động đậy trên người nam tài xế kia.
Gương mặt cô ta vô cùng kinh khủng, trong mắt không còn thấy con ngươi đen, khóe miệng chảy ra dòng chất lỏng không rõ là gì.
Đây chẳng khác nào một cỗ hành thi.
Tên béo lùn kia giơ một ngón tay vẽ bùa chú lên ngực Tống Vi, hắn chính là tên tà sư Mật Tông mà Hầu gia mời về.
Tống Vi sợ tới mức run rẩy hết cả người, nhưng thần trí vẫn còn tỉnh táo, khóc lóc nói: “Tôi, tôi còn chưa qua ngày đèn đỏ, ông dám c/ư/ỡ/n/g b/ứ/c tôi thì sẽ gặp xui xẻo!"
Tên béo lùn không thèm nhìn, chỉ chuyên chú lẩm nhẩm nói những lời khó hiểu.
Đột nhiên hắn la lên một tiếng: “Được rồi! Lại đây đi! Thân thể rách nát kia thì vứt đi!”
Vừa nói ra lời này, nữ sinh kia ngã rầm một cái xuống đất, một tay một chân của cô ta chắc hẳn là trật khớp rồi, vậy mà vẫn nhích về phía trước giống như dòi bọ.
Phần thân dưới của cô ấy đã bị thương nghiêm trọng, rỉ dịch vàng lẫn m/á/u đen.
"Cơ thể con nhóc đó đúng là không dùng nổi nữa…" Tên béo lùn xem thường mắng một hơi.
Chẳng mấy chốc, tôi nhìn thấy một nữ tử tóc dài bay ra khỏi cơ thể của nữ sinh kia, đây chắc là nữ quỷ bám vào bức tượng đồng lưu manh!
Nàng ta cũng ngốc nghếch ngơ ngác nghe theo mệnh lệnh của tên béo lùn kia, chuẩn bị nhập vào thân thể của Tống Vi.
Tôi cắn dây thừng trên tay, sốt r/u/ộ/t nhớ lại những pháp quyết đọc được trong sách.
Giết quỷ thì thế tay ra sao? Trước tiên bắt ấn Dần, rồi dùng ấn Thìn dẫn ra?
Đầu ó/c tôi loạn cào cào, trong lúc quýnh quáng lỡ mạnh tay làm cái bàn lắc lư, tên béo lùn lập tức quay đầu, ánh mắt dâm tà nhìn tôi chằm chằm: “Đừng có gấp.… Tao còn muốn dùng mày làm con tin để anh mày lấy tháp đồng đến đổi…"
Nữ quỷ kia bay tới cạnh Tống Vi, tôi nôn nóng hô to: “Dừng tay! Dừng tay!"
Tống Vi cũng khóc lóc: “Tiểu Kiều! Tớ sợ quá, hu hu hu! Tên b/i/ế/n t/h/á/i chết tiệt này!” Nữ quỷ kia bay qua bay lại trên người cậu ấy mấy lần liền mà không nhập vào được!
Tên béo lùn sửng sốt, hắn không biết Tống Vi là m/á/u thuần dương, cậu ấy không nhìn thấy quỷ, quỷ cũng không thể nhập vào cậu ấy.
Tên béo lùn còn tưởng trên người Tống Vi có pháp khí gì, vùi đầu xé rách đồ của Tống Vi, tôi lật đật đứng lên, hai tay nắm lấy chân bàn, cũng không biết sức lực từ đâu đến, quăng mạnh về phía tên béo lùn kia…
Một tiếng vang thật lớn, tên béo lùn bị tôi đập văng lên chiếc giường đất, tôi sửng sốt. Từ khi nào mà sức tôi lại mạnh như vậy?
Bên tai tôi bỗng có cảm giác lạnh lẽo, Giang Khởi Vân lạnh lùng nói: “Mới vừa dặn ngươi cẩn thận với người lạ, vậy mà ngươi dám lên xe của người lạ."
Tôi.… lúc đó tôi đâu có nghĩ là bắt một chiếc xe cũng có thể xảy ra chuyện…
Giang Khởi Vân vòng người ôm lấy tôi từ phía sau rồi tháo dây trói trên tay tôi.
Cửa lớn ầm một tiếng mở ra, tôi nhìn thấy vài bóng dáng xám trắng nhảy múa khắp nơi, cuối cùng hướng về phía tên béo lùn kia.
Tên béo lùn la oai oái, vừa la vừa mắng: “Đồng đạo từ đâu tới! Chúng ta nước giếng không phạm nước sông! Vì sao cản pháp sự của tôi?”
Hắn không nhìn thấy Giang Khởi Vân sao?
Tôi trộm nhìn hắn một cái, hắn không nói một lời, mặt lạnh như băng, đồng tử ánh vàng sẫm trong đôi mắt sâu thẳm như đang cố nén lửa giận.
Tôi nhịn không được run rẩy, thì thào nói: “Xin lỗi, xin lỗi…"
Khí thế lạnh lẽo khi hắn nổi giận khiến tôi sợ đến mức gần như quên mất mình vẫn đang ở giữa nguy hiểm.
Tôi còn oán giận hắn thờ ơ, giận hắn lạnh lùng.
Nhưng mà, nhưng mà…
Từ lúc tôi mới m/ư/ờ/i s/á/u t/u/ổ/i, tôi đã trao thân cho hắn…
Mà bây giờ, tôi…
Tiếng thét chói tai của Tống Vi làm cho cả người tôi rung lên, Giang Khởi Vân chẳng có ý định muốn cứu cậu ấy.… Hắn đã sớm nhìn thấu thiên địa hồng trần sinh sôi hủy diệt, làm sao có thể để ý đến tính mạng của một người phàm?
Tôi vùng khỏi vòng tay hắn, lao tới kéo Tống Vi xuống khỏi giường.
Tên béo lùn đang giãy giụa kia đá lên bàn một cái, cái bàn va vào thắt lưng tôi…
Tôi lúc nào cũng như vậy, để mình lâm vào nguy hiểm, hắn đã cảnh cáo tôi hai lần, mà bây giờ tôi còn liều mình đi cứu bạn tốt…
Chuyện gì cũng chỉ nên có giới hạn. Có lẽ lúc này hắn thật sự muốn tát chết tôi cho xong.
Đúng lúc ấy, xe của anh tôi lao tới, ánh đèn pha quét sáng cả khoảng đất. Tống Vi vừa khóc vừa chạy lên xe.
Tôi đứng tại chỗ, Giang Khởi Vân không nói lời nào mà trừng tôi, ngay cả lời xin lỗi tôi cũng không dám nói.
Vừa rồi chiếc bàn đã va mạnh vào eo tôi. Khi bị hắn kéo ra ngoài, tôi cảm thấy có thứ gì đó chảy xuống từ dưới thân…
Lúc này tôi mới thấy chỗ đó lạnh băng, tôi sợ hãi run rẩy.
Không phải là m/á/u đó chứ?
Nếu đó thật sự là m/á/u, vậy thứ trong bụng tôi…
“Đế Quân.… Hồn phách của tên tà sư kia đã bị bọn thuộc hạ nuốt sạch…" Vài cái bóng xám nửa trong suốt nói.
Giang Khởi Vân khoát tay, những cái bóng lập tức biến mất.
"Mộ Tiểu Kiều." Giọng nói lạnh lẽo của hắn vang lên.
Tôi run lên, nước mắt không ngừng chảy xuống.
“Ngươi… tự lo liệu cho tốt.” Đôi môi kia nói ra những lời làm tôi sợ hãi.
Tự lo liệu cho tốt? Câu ấy có nghĩa là gì?
Vài tuần trước, nếu nghe hắn nói những lời dứt khoát như vậy, có lẽ tôi còn cảm tạ thần linh vì cuối cùng mình được buông tha.
Nhưng bây giờ, tôi, tôi cũng không muốn nghe những lời như thế!
Hắn là ác mộng của tôi, là hắn đã chiếm lấy đêm tối của tôi.
Hắn đã từng c/ư/ỡ/n/g é/p chiếm lấy tôi, thờ ơ lạnh lùng đả kích tôi.
Nhưng bây giờ, hắn quay lưng về phía tôi! “Khởi Vân.… Khởi Vân.” Tôi run rẩy gọi hai tiếng.
Thân hình của hắn bắt đầu trở nên trong suốt.
“Chồng… chồng ơi…” Tôi nghẹn ngào gọi.
Hắn lạnh nhạt liếc mắt nhìn tôi, biến mất trước mắt tôi.
“Tiểu Kiều! Em làm gì mà thừ người ra vậy? Giang Khởi Vân đâu? Đi rồi sao? Em còn không lên xe nhanh lên!" Anh tôi quay đầu xe, lập tức lao xuống kéo tôi lên.
Tôi không dám nhúc nhích.
Không dám bước đi.
"Anh." Giọng tôi khàn đặc: “Em, phía dưới của em hình như.… c/h/ả/y m/á/u.."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

