Tôi nhìn theo hướng phát ra giọng nói. Một người đàn ông mặc Armani đang đứng bên cửa, hiển nhiên đã nghe thấy câu vừa rồi của anh tôi.
Anh tôi nhướng mày: “Tôi nói ông cụ kia bị trúng tà.”
Người đàn ông cau mày, bước vào phòng rồi tiện tay đóng cửa: “Hai người thuộc môn phái nào?”
Môn phái?
Hắn coi chúng tôi là đạo sĩ sao?
Anh tôi bĩu môi: “Chúng tôi không phải đạo sĩ, chỉ là người buôn bán nhỏ, không môn không phái… Có điều, tôi họ Mộ.”
Vừa nghe anh tôi tự báo họ, mắt người đàn ông lập tức sáng lên.
Hắn hạ giọng: “Tôi từng nghe đến nhà họ Mộ. Nghe nói đồ thỉnh từ nhà các vị đặc biệt linh nghiệm. Cậu thấy ông nội tôi gặp vấn đề gì?”
Anh tôi lập tức bày ra bộ mặt gian thương: “Tôi cũng không hiểu đạo thuật. Anh nên mời cao nhân tới xem. Nếu cần thứ gì thì ghé cửa hàng nhà tôi tìm thử, biết đâu lại có đúng món cần dùng.”
Người đàn ông liên tục gật đầu: “Được, được.”
Đợi hắn ra ngoài, tôi kéo tay anh tôi, hạ giọng trách: “Anh cũng dám khoác lác! Cửa hàng nhà mình đầy hàng giả. Lần trước em ném ra bao nhiêu thứ mà vẫn không trấn được mặt quỷ đỏ. Anh còn dám tự báo gia môn?”
Anh tôi cười gượng: “Bố chữa bệnh cần tiền. Bây giờ bố nằm viện, anh chính là trụ cột trong nhà. Chuyện làm ăn kiếm tiền cứ giao cho anh, em yên tâm học hành.”
Tôi cạn lời.
Sau khi kỳ hạn bảy ngày kết thúc, minh phu mặt quỷ kia không còn xuất hiện vào ban đêm nữa.
Hắn từng chính miệng nói: “Đủ bảy ngày rồi, cho dù ngươi cầu xin, ta cũng chẳng muốn chạm vào ngươi. Thật khiến người ta mất hứng.”
Quả nhiên hắn đi rất dứt khoát, không chút lưu luyến.
Hừ, gieo giống xong là bỏ đi. Đồ cặn bã!
Mặc kệ hắn là Đế Quân hay tôn thần gì, biến đi cho khuất mắt!
Chửi thì chửi, nhưng chiếc nhẫn và ngọc chương hắn để lại tôi vẫn ngoan ngoãn đeo trên người. Không vì gì khác, chỉ để bảo toàn tính mạng.
Quỷ Vương mang mặt quỷ đỏ đã trốn thoát. Ai biết bao giờ hắn sẽ quay lại.
Bảy ngày vừa qua gần như vắt cạn toàn bộ tinh lực tôi tích góp suốt mười tám năm. Nghỉ ngơi hai ngày, tôi mới quay lại nhịp sống chỉ quanh quẩn giữa nhà và trường.
Sự bình yên ấy mong manh đến mức khiến tôi có cảm giác cuộc sống an ổn này mới là một giấc mơ.
Nhưng tôi cũng có thêm một mục tiêu: kiếm tiền.
Không thể chỉ dựa vào anh tôi. Anh vẫn là sinh viên chưa tốt nghiệp.
Nghề đồ cổ vốn ba năm không mở hàng, mở hàng đủ ăn ba năm. Trời mới biết bao giờ mới gặp được một vụ làm ăn.
Còn tôi chỉ là sinh viên năm nhất, không kỹ năng, không bằng cấp, không kinh nghiệm. Muốn kiếm tiền chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
Thấy tôi mặt ủ mày chau, Tống Vi rủ tôi đi dạo phố.
“Tớ nghèo sắp chết rồi, còn dạo phố gì nữa?” Tôi khổ sở lắc đầu.
“Đi thôi! Cậu suốt ngày mây đen phủ đầu, Thần Tài nhìn không thấy thì rải tiền cho cậu kiểu gì? Tớ dẫn cậu đến một nơi vừa rẻ vừa đẹp.” Cô ấy hào hứng khoác tay tôi.
Một khi con gái đã đi mua sắm thì chẳng khác nào chuyến tàu mất phanh, cứ thế vừa dạo vừa ăn mãi không thôi.
Chủ đề quanh đi quẩn lại cũng chỉ là ngực cậu có lớn hơn không, kỳ kinh tháng này đã hết chưa, bộ đồ lót kia gợi cảm quá, chàng trai vừa đi qua đẹp trai thật.
Còn miệng thì không ngừng ăn takoyaki, chả cá, trà sữa…
Cuối cùng là đi tìm nhà vệ sinh.
Nơi Tống Vi dẫn tôi tới quả thật vừa rẻ vừa đẹp: một trung tâm bán sỉ quần áo nữ, nhiều tầng, cửa hàng nhỏ hẹp, người đông như nêm.
“Cậu không thấy trong này rất bí sao?” Tôi bị cô ấy kéo đi rất lâu, nhìn cô mua áo phông hai mươi tệ, váy ngắn ba mươi tệ…
“Tớ thấy cậu mới bí bách ấy!” Cô bất mãn: “Tiểu Kiều, gần đây cậu cứ tiều tụy suốt. Dù bố cậu nằm viện cũng đừng ngày nào cũng ủ rũ như vậy. Tiền bạc tớ không giúp được, nhưng đi cùng cậu giải khuây thì tớ nhất định không từ chối.”
Cô ấy nhiệt tình như vậy khiến tôi hơi áy náy. Tôi miễn cưỡng mỉm cười: “Cảm ơn cậu.”
“Ôi, bộ này đẹp quá! Tiểu Kiều, thử đi!” Cô chỉ vào bộ đồ trên ma-nơ-canh.
Áo cổ chữ V bó sát, hở eo; bên dưới là váy xếp ly cạp cao, phối tất qua gối và giày cao gót mũi vuông. Trông vừa nóng bỏng vừa có chút phong cách học đường.
Tống Vi không cho tôi từ chối, đẩy thẳng tôi vào phòng thử đồ rồi đứng chặn cửa.
Tôi đành thay cả bộ. Quần áo này hơi hở quá mức…
Vai và xương quai xanh đều lộ ra ngoài. May mà những dấu vết Giang Khởi Vân để lại đã biến mất, nếu không tôi nào dám mặc.
Váy chỉ ngắn trên đầu gối khoảng năm phân, chưa đến mức siêu ngắn, nhưng chỉ cần cúi người là rất dễ lộ.
Tôi không quen loại váy thiếu cảm giác an toàn này, cứ đưa tay kiểm tra mãi.
Tống Vi bật cười: “Được rồi, không bị mắc vào quần lót đâu. Yên tâm.”
Cuối cùng cô vẫn ép tôi mang tất qua gối và giày cao gót.
“Oa! Quá chuẩn!” Cô khoa trương lấy điện thoại chụp ảnh: “Từ hôm nay, cậu chính là nữ thần của tớ!”
Tôi hơi mất tự nhiên. Bộ đồ làm vòng ngực quá nổi bật, mặc lại chẳng có cảm giác an toàn.
Tống Vi không để tâm, đã chạy đi mặc cả với chủ tiệm: “Cô chủ, cháu đăng ảnh nữ thần nhà cháu kèm tên cửa hàng lên vòng bạn bè, đảm bảo vô số người đến mua. Cô giảm năm mươi phần trăm đi!”
Đến chợ sỉ mà mở miệng đã đòi giảm một nửa, cô ấy đúng là người đầu tiên.
Cuối cùng chủ tiệm bị cô lừa đến mức cắt luôn nhãn, để tôi mặc bộ đồ đi ra ngoài.
Tống Vi vung tay: “Tớ tặng cậu! Dù sao sinh nhật cậu cũng sắp tới rồi.”
Tôi mỉm cười nhận lòng tốt của cô. Hai chúng tôi đi đến gần giờ đóng cửa, cô mới cuống cuồng đòi tìm nhà vệ sinh, đi tiểu xong thì về.
Tìm rất lâu, chúng tôi mới thấy một nhà vệ sinh treo biển đang sửa chữa.
“Tớ không nhịn được nữa. Cậu đứng đây chờ, tớ quay lại ngay.” Cô nhét đống đồ vào tay tôi rồi chạy vào nhà vệ sinh nữ.
Tôi chờ mãi. Mười phút trôi qua, cô vẫn chưa ra.
“Tống Vi, đại tiểu thư, cậu đau bụng à?” Tôi gọi vào trong.
Cuối hành lang im phăng phắc, không có lấy một tiếng động.
Đột nhiên phía sau vang lên tiếng đàn ông quát: “Này! Cô làm gì ở đây?”
Tôi quay lại. Một người đàn ông mặc vest, trước ngực đeo thẻ quản lý trung tâm thương mại, đang đi tuần.
Mặt hắn trắng bệch, giọng tức giận một cách bất thường: “Nơi này hỏng rồi, không được vào. Sẽ bị nhốt bên trong!”
Bị nhốt?
Tim tôi thót lên. Chẳng lẽ Tống Vi đã bị khóa trong đó?
Thấy tôi định đi vào, người quản lý túm lấy tay kéo ra ngoài. Bộ quần áo này vốn không chịu nổi sức giằng, vừa bị kéo đã trượt khỏi vai, để lộ dây áo mảnh và nửa bầu ngực trắng nõn—
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



