Lúc ấy, trong đầu Yến Xu chỉ có một ý nghĩ: Cắn chết tên biến thái này!
Ngay cả phi tần của hoàng đế mà cũng dám rình trộm, còn trực tiếp mò vào tận phòng người ta, đúng là kẻ táo tợn vô pháp vô thiên! Loại dâm tặc này nhất định phải trị cho thật nghiêm!
Nàng dốc hết sức lực bú sữa mẹ, hung hăng không chút nương tay, cho đến khi đối phương rốt cuộc không chịu nổi nữa, đè thấp giọng lên tiếng:
“Là trẫm.”
… Hả?
Giọng nói này... nghe sao quen quen?
Giống như mới nghe ở đâu đó thì phải…
Nàng ngẩn người, ngẩng đầu lên muốn nhìn mặt người kia.
Trong phòng không có đèn, may mà ánh trăng ngoài cửa sổ cũng tạm tạm, đợi đến khi miễn cưỡng phân biệt được khuôn mặt kia, nàng hoàn toàn chết lặng.
Vũ Văn Lan cuối cùng cũng được giải thoát, vội rút tay khỏi miệng nàng.
Ngay khoảnh khắc ấy, bên ngoài truyền vào giọng của Nhẫn Đông:
“Chủ tử? Người không sao chứ?”
Yến Xu hoàn hồn rất nhanh, vội đáp:
“Không sao không sao, ta chỉ dậy uống nước thôi, ngươi đừng vào.”
Nhẫn Đông “ồ” một tiếng, rồi lại quay về ngủ tiếp.
Yến Xu tiếp tục ngơ ngác nhìn nam nhân cao lớn trước mặt, lắp bắp hỏi:
“Bệ… bệ… bệ hạ? Ngài… ngài sao lại ở đây?!”
Vũ Văn Lan đã sớm nghĩ sẵn lý do, mặt không đổi sắc đáp: “Trẫm đến thăm ngươi.”
Yến Xu đầy đầu dấu chấm hỏi: “Vì… vì sao lại tới thăm thần thiếp?”
Vũ Văn Lan nửa thật nửa giả: “Trẫm vì sao tới, ngươi không biết à?”
Yến Xu ngơ ngác lắc đầu: “Không… không… không biết ạ.”
[Ông trời lại bày ra trò gì nữa đây? Đi mộng du chắc?!]
Vũ Văn Lan: “…”
Tạm thời không phát hiện điều gì bất thường, hắn đành tiếp tục mặt dày nói dối:
“Thích ngươi.”
“… Cái gì???”
Yến Xu như bị sét đánh giữa trời quang: [Không thể hành phòng mà cũng có thể… thích nữ nhân?!]
Giữa hai chân mày Vũ Văn Lan giật giật, sắp phát hỏa.
Hệ thống chen vào: [Hắn chỉ là không thể hành phòng, đâu phải đoạn tụ, sao lại không thể thích nữ nhân?]
Yến Xu: [… Vậy sao?]
Hệ thống: [Đúng vậy, người ta vốn đã có khuyết tật, ký chủ không được kỳ thị người ta.]
Yến Xu: [… Xin lỗi hoàng đế, ngươi đã đáng thương như vậy, ta không nên kỳ thị ngươi… xin lỗi, xin lỗi…]
Vũ Văn Lan: “…”
Nàng đang độc thoại cái quái gì thế?
Ngay sau đó lại nghe nàng lẩm bẩm trong lòng:
[Nhưng mà vì sao hắn lại thích ta? Kiểu đế vương thiết huyết như hắn không phải nên thích những đại mỹ nhân tuyệt sắc khuynh thành, phong tình vạn chủng hay sao? Tuy ta tự nhận cũng không đến nỗi tệ, nhưng còn lâu mới gọi là yêu cơ họa thủy gây loạn triều ca gì đó mà…]
Vũ Văn Lan: “…”
Đến giờ phút này nàng còn có tâm tư cân nhắc mấy thứ rối tung rối mù ấy sao?
Hắn nhịn không được nói:
“Như thế nào? Trẫm thích ngươi, ngươi còn không vui à?”
Yến Xu thầm nghĩ:
[Không sai! Bị ngài thích là chuyện tốt sao? Không khéo còn bị đem ra làm bia ngắm cho cả hậu cung.]
Nhưng ngoài miệng chỉ dám kính cẩn đáp: “Thần thiếp không dám, thần thiếp chỉ… sợ hãi.”
Vũ Văn Lan hừ lạnh: “Ngươi đúng là gan lớn thật.”
Toàn hậu cung nữ nhân đều mong hắn nhìn mình một cái, chỉ có mỗi nàng là ra chiều chê bai.
Yến Xu rụt cổ lại, cố lấy dũng khí hỏi: “Thần thiếp không hiểu, bệ hạ sao lại xuất hiện vào giờ này?”
Vũ Văn Lan thuận miệng bịa đại: “Cổng cung đã đóng, trẫm không muốn kinh động người khác.”
Trong cung có quy định nghiêm ngặt, mỗi đêm đến giờ Hợi là cửa chính đóng lại, không được tự ý ra vào. Dù hoàng đế muốn đến hậu cung cũng phải truyền thái giám chuyên trách tới mở khóa.
Lý do này nghe cũng tạm chấp nhận được, Yến Xu không truy hỏi nữa, nhưng bỗng nhớ ra một việc quan trọng, vội nói:
“Vừa rồi thần thiếp không biết là bệ hạ… tay bệ hạ… không sao chứ?”
Vũ Văn Lan mặt vẫn không đổi:
“Đau.”
Yến Xu hoảng hốt, nhanh chóng lấy đèn soi kiểm tra, thấy tay hắn đã sưng lên một mảng, còn rỉ máu.
Ôi, vừa rồi nàng quả thật cắn rất tàn nhẫn…
Nàng hoảng loạn quỳ xuống xin tội:
“Thần thiếp không… không biết là bệ hạ, vạn mong bệ hạ tha thứ! Hay… hay để thần thiếp gọi ngự y đến xem?”
Vũ Văn Lan lạnh mặt:
“Ngự y đến rồi, ngươi nghĩ mình sẽ bị tội gì?”
Yến Xu chết lặng.
Đúng vậy, cắn bị thương hoàng đế là tội chết, gọi ngự y chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.
Xui xẻo quá đi! Ai đời nửa đêm đang yên đang lành lại có người rình trộm chui vào phòng? Không phải biến thái thì là gì?!
Vũ Văn Lan: “???”
Tuy không rõ “biến thái” là gì, nhưng mơ hồ đoán ra không phải lời hay.
Lại nghe nàng nói nhỏ:
“Thần thiếp không cố ý muốn cắn ngài, thần thiếp cứ tưởng là dâm tặc…”
“…”
Đúng là khó nghe thật.
Hắn chỉ có thể phất tay: “Thôi, trẫm về rồi tự mình băng bó.”
Nói xong liền xoay người rời đi.
Yến Xu vội vàng hành lễ: “Cung… cung tiễn bệ hạ.”
Vũ Văn Lan quay đầu nhìn nàng: “Không được nói với ai.”
Yến Xu vội ngậm miệng, gật đầu như gà mổ thóc.
Trở về tẩm điện ở Càn Minh cung, Vũ Văn Lan nằm trên long sàng, lúc này mới phát hiện vết thương trên tay thật sự không nhẹ.
Hắn gọi lớn: “Người đâu!”
Phú Hải nghe tiếng lập tức chạy vào, chưa kịp hỏi gì thì thấy vết thương trên tay hắn, mắt lập tức trợn to: “Bệ hạ…”
Vũ Văn Lan giơ tay ngăn lại, chỉ nói: “Lấy kim sang dược đến.”
Phú Hải chỉ đành vâng lời, vội vàng đi lấy thuốc, trên đường không dám kinh động bất kỳ ai.
Thuốc kim sang thượng hạng bôi lên miệng vết thương mát lạnh, mang theo chút rát, Vũ Văn Lan khẽ nhíu mày chịu đựng, trong lòng lại không nhịn được nghĩ lại chuyện ban nãy.
Nghĩ tới nghĩ lui, càng thấy không hiểu nổi ...
Hắn đêm nay mò đến đó làm gì vậy?
Không điều tra được gì, ngược lại còn bị cắn một cái rõ đau.
Cô nàng kia thân mềm như bún, nhưng miệng thì đúng là có lực…
Là do ăn khỏe sao?
Đang ngẩn người suy nghĩ thì bỗng nghe thấy Phú Hải – người đang băng bó cho hắn – lẩm bẩm trong lòng:
[Ủa chà, vết thương của bệ hạ này… sao giống bị người cắn thế nhỉ? Nhìn kỹ mấy dấu răng này… chẳng lẽ là của nữ nhân??? Trời đất, bệ hạ vừa rồi đi làm gì vậy trời…]
“Im miệng cho trẫm.” Hắn trầm giọng quát.
Phú Hải giật nảy mình, vội vàng cúi đầu: “Vâng.”
Băng bó xong, hắn phất tay ra hiệu cho mọi người lui xuống.
Lại nằm xuống giường, nhưng vẫn không thể chợp mắt, hắn không nhịn được lại tiếp tục suy nghĩ.
Dựa vào phản ứng đêm nay mà xét, nha đầu kia lá gan không lớn, có thể thấy không giống người được huấn luyện đặc biệt hay mật thám gì cả.
Nhưng điều hắn muốn biết, vẫn chưa có câu trả lời.
Sáng sớm hôm sau, Chu quý phi vừa rửa mặt xong, còn chưa kịp ăn sáng, đã thấy An tần dẫn theo Vương chiêu nghi đến bái kiến.
Nghe xong hai người bẩm báo, Chu quý phi vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ:
“Thái hậu hôm trước triệu kiến Lý mỹ nhân? Bệ hạ cũng có mặt? Bổn cung sao không nghe nói gì?”
Vương chiêu nghi quả quyết:
“Tần thiếp nào dám gạt ngài? Là Thái hậu đích thân hạ chỉ không cho truyền ra ngoài. Nếu không phải cung nữ Thúy Yên của tần thiếp tình cờ hỏi thăm được từ đồng hương trong Từ An Cung, tần thiếp cũng đâu hay biết gì.”
Chu quý phi khựng lại: “Thái hậu vậy mà cũng giấu ta?”
An tần tiếp lời: “Nghe nói bệ hạ còn chủ động hỏi thăm chức vụ của cha Lý mỹ nhân, ở hậu cung e là xưa nay chưa từng có tiền lệ… chắc là Thái hậu có ý muốn che chở nàng.”
Chu quý phi tức đến phát run — đó là cô mẫu ruột của nàng, lại che chở một người xa lạ chưa từng nghe tên?
Vương chiêu nghi lại nói thêm: “Phải đấy, không biết Lý Yến Xu kia dùng cách gì, lại tính toán quá chuẩn, trực tiếp gặp được bệ hạ. Vận khí cũng tốt quá rồi đi?”
Nghe vậy, lửa giận trong lòng Chu quý phi lại bốc cao thêm một tầng.
Nàng dựa vào mối quan hệ thân thiết với Thái hậu, gần như ngày nào cũng vào Từ An Cung điểm danh, ba năm trời mà cũng chỉ gặp được hoàng đế mấy lần. Mà mỗi lần gặp, ngoài câu “Miễn lễ”, hoàng đế chưa từng nói với nàng thêm câu nào!
Còn Lý Yến Xu kia — dựa vào cái gì?!
Nàng nghiến răng: “Lý Yến Xu là ai? Bổn cung trước nay chưa từng chú ý đến!”
An tần nói: “Tần thiếp cũng không để ý, hình như là nàng ta hôm yến tiệc với Trương tài nhân cùng bàn?”
Vương chiêu nghi vội vàng gật đầu: “Đúng rồi, chính là nàng! Hôm đó nàng còn cố tình làm rơi muỗng, khiến ai cũng phải quay lại nhìn.”
Chu quý phi cười lạnh:
“Chả trách, đúng là loại thích giở trò!”
An tần khẽ ho khan:
“Mấy người từ nơi hẻo lánh ra, tự nhiên nghĩ đủ cách để gây chú ý thôi.”
“Loại người như thế, tuyệt đối không thể để nàng sống yên ổn.”
An tần cũng gật đầu tán thành.
Tối qua thấp thỏm cả đêm, sáng nay Yến Xu dậy hơi muộn.
Nàng mang theo hai quầng thâm mắt, trong đầu toàn là chuyện tối qua cắn bị thương hoàng đế, lo lắng không biết hoàng đế đã nguôi giận chưa? Vết thương có bị ai phát hiện không?
Lúc Nhẫn Đông đang chải đầu cho nàng, thì tiểu cung nữ Liên Tâm hớt hải chạy vào bẩm:
“Chủ tử! Sáng nay nô tỳ đến Nội Vụ phủ nhận son phấn với kem trân châu, bọn họ nói đã phát hết không còn hàng. Nhưng người của Vương chiêu nghi sau đó vẫn lấy được!”
Nghe xong, Nhẫn Đông sững lại. Chẳng lẽ là vì có người biết chuyện ở Từ An Cung hôm trước, giờ đến trả đũa?
Yến Xu cũng lập tức hiểu ra.
Có điều, so với chuyện này, hiện tại nàng còn gặp một vấn đề lớn hơn nhiều — chỉ cần không phải hoàng đế trả thù là tốt rồi!
“Ngoài mặt không đáng ngại. Không có phấn thì thôi, dù gì hôm nay cũng không cần ra ngoài gặp ai. Dùng loại hoa lê hương cao của chúng ta là được.”
Liên Tâm nghe vậy lập tức đi lấy.
Loại hoa lê hương cao này là do Yến Xu cùng các cung nữ tự làm vào mùa xuân, lấy hoa lê tươi phối hợp với các loại dược liệu chế thành, thuần thiên nhiên không ô nhiễm, rất tốt cho da. Dù sao da nàng vốn trắng sẵn, không dùng phấn lại càng tự nhiên.
Nhẫn Đông vẫn bức xúc:
“Sao họ có thể như vậy? Bệ hạ chẳng qua chỉ nói với ngài vài câu, mà son phấn cũng không cho! Ngài là phi tử của bệ hạ mà, bệ hạ nói chuyện với ngài thì có gì sai?”
Yến Xu thầm nghĩ, nào phải chỉ là “vài câu nói” đơn giản?
Tối qua nàng còn cắn hoàng đế một phát đấy.
Hoàng đế còn nói… thích nàng nữa cơ.
Chậc, nếu đám người kia mà biết, chắc tức chết mất!
Ngay lúc ấy, bên ngoài chợt có tiếng thông báo:
“Vương chiêu nghi giá đáo!”
Cùng lúc đó, hệ thống đinh một tiếng:
[Bingo! Bị tức chết mà mò đến rồi, chuẩn bị nghênh chiến đi, lão thiết!]
Yến Xu: “……”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







