Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ai Bảo Cô Dùng Kỹ Năng Như Thế? Chương 3: Quán Rượu Số 5

Cài Đặt

Chương 3: Quán Rượu Số 5

"Trời ạ! Cuối cùng các người cũng tỉnh rồi!"

Tất cả mọi người quay đầu lại nhìn, thì thấy một thanh niên mặc đồng phục phục vụ đang trừng mắt nhìn họ.

Ánh mắt này, cái nhìn này, hoàn toàn không hợp với khuôn mặt trông có vẻ bình thường của anh ta, giọng nói của anh ta cũng vô cùng kỳ quặc.

"Vì các người đã tỉnh, vậy thì trả tiền đi." Người phục vụ cầm hóa đơn trên tay, từ từ tiến lại gần họ. Tô Loan nhạy bén phát hiện cách đi của anh ta có chút không đúng, người chơi cũ như người đàn ông mặc tây trang đương nhiên cũng phát hiện ra.

Nói anh ta "đi" tới, chi bằng nói là "lướt" tới thì đúng hơn.

Nhận thức này khiến những người phát hiện ra vấn đề đều tái mặt.

"Ba chai Bolog, một chai Lydia, hai chai Agenmi... tổng cộng là 106.800 tệ." Giọng của người phục vụ khi báo giá tuy không còn chói tai như trước, nhưng giọng lúc cao lúc thấp, thoắt ẩn thoắt hiện, nghe như tiếng thì thầm của quỷ quái bên ngoài cửa lúc nửa đêm.

Là người nhát gan nhất và cũng là người ở gần người phục vụ nhất, thanh niên gầy yếu đã sớm bị dọa đến mặt mày trắng bệch, cơ thể không chịu được run cầm cập.

"Vị khách này... Xin hỏi anh sao vậy?" Ánh mắt của người phục vụ dời khỏi hóa đơn, từ từ dừng lại trên người thanh niên gầy yếu, ánh mắt lạnh lẽo và tham lam khiến thanh niên không nhịn được mà muốn bỏ chạy.

Và anh ta suýt nữa đã làm vậy thật.

Nhưng may mà người đàn ông mặc tây trang kịp thời ấn anh ta ngồi xuống ghế và giải thích giúp: "Anh ta say rồi, chưa tỉnh hẳn, nên cơ thể hơi co giật là phản ứng bình thường."

"Vậy sao?" Giọng nói âm u của người phục vụ mang theo một sự lạnh lẽo, hai chữ đơn giản như đang gõ mạnh vào tinh thần đang căng như dây đàn của mọi người.

Anh ta đặt hóa đơn xuống, cúi người, dần dần tiến lại gần thanh niên đang cúi đầu run rẩy. Khi anh ta đến gần, một mùi hôi thối của xác chết cũng ập tới, kích thích thanh niên vốn đã căng thẳng vì sợ hãi không nhịn được mà "ọe" một tiếng, bãi nôn bẩn thỉu rơi xuống sàn, bốc lên mùi khó chịu không thể diễn tả bằng lời.

Mắt người phục vụ sáng lên, đang định nói gì đó thì bị một người khác giành trước.

"Anh chắc chắn chúng tôi phải trả 106.800 tệ không?" Tô Loan cầm hóa đơn trên bàn, nhanh chóng lướt qua nội dung bên trên, vừa xem vừa lên tiếng hỏi.

Thấy vậy, sắc mặt người phục vụ hơi thay đổi, anh ta lập tức đưa tay giật lấy hóa đơn từ tay Tô Loan và giận dữ quát cô: "Đừng có đụng lung tung vào đồ của người khác! Tôi nói hóa đơn bao nhiêu thì là bấy nhiêu."

Tô Loan bị giật mất hóa đơn cũng không giận, chỉ đưa tay sờ vào túi chuẩn bị trả tiền, nhưng kết quả là... Không tìm thấy một xu nào.

Lúc này cô đang mặc bộ đồ ngủ, túi quần áo trống không, đừng nói là không có tiền, ngay cả điện thoại mà thanh niên hiện đại không bao giờ rời thân cũng không có.

Những người khác ngoài thanh niên gầy yếu cũng vô thức sờ vào túi mình, cũng không có gì cả.

Người đàn ông mặc tây trang như đã dự liệu từ trước, mặt không hề hoảng hốt, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.

Đúng vậy, chính là vui sướng.

Như thể chỉ mong họ bị trộm tiền... Thậm chí đây là địa bàn của chúng, họ uống say ở đây, tỉnh dậy thì đồ đạc trên người đều không còn, thật khó để không nghi ngờ đồ là do chúng trộm.

"Ha ha, các người giỏi lắm, dám đến quán tôi uống rượu mà không chịu trả tiền..."

Năm người nhìn ông chủ quán bụng phệ trước mắt, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Mười phút trước, vì phát hiện mình không có một xu dính túi, không thể trả tiền rượu ngày hôm qua, họ bị cưỡng chế giữ lại trong quán.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc