Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ai Bảo Cô Dùng Kỹ Năng Như Thế? Chương 12: Quán Rượu Số 5

Cài Đặt

Chương 12: Quán Rượu Số 5

Tô Loan cúi đầu nhìn đồng hồ quả quýt, mặt không biểu cảm, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.

[Đồng hồ quả quýt bị hỏng (có thể sửa chữa).]

Giới thiệu: Một cái đồng hồ quả quýt đã bị hỏng, ngoài việc xem giờ ra không có tác dụng gì, trừ phi bạn có thể sửa chữa nó.

Mặc dù là một vật phẩm, nhưng lại là một vật phẩm vô dụng.

Nhưng Tô Loan cũng không chê, trực tiếp cất vật phẩm vào vòng tay.

Trong phó bản có thể tìm thấy vật phẩm, vật phẩm có thể bỏ vào vòng tay, như vậy có thể tránh bị trộm cướp, lúc cần sử dụng chỉ cần nghĩ trong lòng vật phẩm sẽ trực tiếp xuất hiện trong tay cô.

Hiện tại trong vòng tay của cô có tổng cộng hai vật phẩm, một là đồng hồ quả quýt, một là cây kẹo mút mà con quỷ cụt đầu vừa cho.

[Kẹo mút.]

Giới thiệu: Một cây kẹo mút rất ngon, tặng cho người khác có thể tăng hảo cảm của đối phương, có hiệu quả đặc biệt đối với trẻ em và những người thích đồ ngọt.

Cất đồ xong, Tô Loan bắt đầu chuẩn bị rượu cho mặt thẹo.

Mặc dù mặt thẹo vừa rồi trông có vẻ hung dữ khó chọc, nhìn còn hống hách hơn quỷ, hung ác hơn lệ quỷ, nhưng thực tế người ta là người sống sờ sờ, nên Tô Loan lấy trong tủ rượu bình thường loại rượu tương ứng, rồi còn từ tủ đựng đồ bên dưới lấy một chai rượu còn nguyên vẹn ra.

Đây là một chai rượu trị giá 300 tệ.

Trước đây có khách rời đi, chưa mở, cũng không mang đi, nhưng đã trả tiền.

"Cảm ơn quý khách, chúc quý khách có một buổi tối vui vẻ." Đối mặt với khách hàng, mặc dù là một khách hàng chỉ cho 100 tệ, Tô Loan rất lịch sự khách khí, ai bảo lương một ngày của cô cũng chỉ có 100 tệ thôi?

Sau khi rời khỏi bàn của mặt thẹo, Tô Loan lại lần lượt tiếp đãi 9 bàn khách.

Trong số những khách hàng này có người có quỷ, nhưng lại rất dễ phân biệt, và cũng khá dễ nói chuyện, nên Tô Loan tiếp đãi có kinh mà không hiểm.

Chỉ có điều hơi khó chịu là một số con quỷ chết trông khá khó coi, nào là treo cổ lưỡi dài mắt trợn trắng, ruột gan lòi ra đầy bàn, còn có con quỷ bị độc chết vừa uống rượu vừa sùi bọt mép... Thậm chí còn có một con quỷ nhảy lầu tự tử, vừa uống rượu, vừa thò tay vào sọ não bị vỡ của mình moi não ra, bỏ vào rượu.

Tô Loan không nôn ra tại chỗ và còn có thể kiên trì mang hết rượu lên, cô tự mình cũng cảm thấy mình quả thực lợi hại không chịu được.

Bây giờ đã là 3 giờ sáng, thời gian quán rượu ban đêm đã qua một nửa, ngay lúc cô tưởng công việc ngày đầu tiên sẽ trôi qua bình bình đạm đạm như vậy, phía quầy bar đột nhiên truyền đến một tiếng hét.

Mí mắt Tô Loan giật giật, một dự cảm chẳng lành lập tức ùa về, đến khi cô đến gần quầy bar, đã nhìn thấy Liễu Mai mặt tái nhợt, hai tay ôm chặt miệng.

"Xảy ra chuyện gì vậy?"

Vì xung quanh quầy bar đã có rất nhiều người, Tô Loan không nhìn thấy tình hình bên trong, nhưng Liễu Mai rõ ràng đã nhìn thấy.

Liễu Mai run rẩy, trong mắt tràn ngập sự kinh hoàng: "Dương... Dương Thanh..."

"Là Dương Thanh gặp chuyện à?" Tô Loan đột nhiên phản ứng lại, Dương Thanh đã giành công việc pha chế rượu, mà bên quầy bar chính là vị trí làm việc của người pha chế rượu.

Xem ra cô đoán đúng rồi, quả nhiên pha chế rượu là một công việc có nguy cơ cao.

"Là... Anh ta, lúc anh ta pha chế không cẩn thận làm văng ly ra ngoài... Kết quả đập trúng khách hàng, sau đó... Sau đó vị khách đó đã bẻ tay anh ta..." Liễu Mai nói đến đây, đau đớn khó chịu ôm đầu, rồi suy sụp lẩm bẩm: "Tay của anh ta bị bẻ gãy rồi..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc