Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bốn mươi quả trứng được đưa đi, bảy đồng hai hào được thu về.
Cao Khanh Hoà một tay xách chiếc giỏ không, tay kia đưa tiền cho bà nội.
“Bà nội, chúng ta đi tìm mẹ và Miêu Miêu thôi ạ.”
Bà Điền vẫn còn nhìn chằm chằm số tiền trong tay, vẫn chưa kịp phản ứng.
Chưa đầy năm phút mà đã bán hết rồi ư?
Mặc dù ít hơn tám hào so với bán lẻ từng quả, nhưng bà Điền biết rằng những người đến bán trứng sau này chắc chắn sẽ ngày càng nhiều.
Càng về sau càng cạnh tranh gay gắt, bà ấy sẽ phải tự hạ giá mới có thể bán hết.
Đến lúc đó số tiền kiếm được ước chừng cũng chẳng khác bây giờ là mấy nhưng lại tốn thêm thời gian.
Nhìn thấy cô cháu gái lớn đang vui vẻ, bà Điền lấy ra hai hào, mua một chiếc bánh đậu phụ chiên giòn ở ven đường.
“Thưởng cho bảo bối của bà,” bà Điền cười hiền hậu nói.
Cao Khanh Hoà kinh ngạc: “Cháu cảm ơn bà nội!”
Cô nhanh chóng “chụt” một tiếng hôn lên má bà nội, hai tay cầm chiếc bánh đậu phụ chiên giòn thơm lừng, ăn một cách ngon lành.
Bà Điền chỉ cần nhìn cô ăn cũng cảm thấy trong lòng ngọt như uống mật.
Bà khẽ dặn dò: “Ăn nhanh lên, đừng để Miêu Miêu biết đấy.”
Cao Khanh Hoà gật đầu biểu thị đã hiểu, đương nhiên là không thể để bị phát hiện khi ăn một mình.
Đợi Cao Khanh Hoà ăn xong, hai bà cháu mới đi về phía tiệm miến khoai lang.
Hoàng Anh đang cân hàng và tính tiền. Cao Khanh Miêu thấy chị và bà nội đến thì mừng rỡ chạy ra.
Cậu ta hít hít mũi, nghi ngờ hỏi: “Chị, chị ăn gì mà thơm thế?”
Cao Khanh Hoà: “Hít gió tây bắc đấy, em có muốn không?”
Cao Khanh Miêu không tin, chắc chắn chị cậu ta lại ăn vụng một mình rồi!
Không đợi cậu ta truy hỏi, Hoàng Anh đã đi ra.
Hai trăm mười cân miến khoai lang, bán được 315 đồng.
Mắt Cao Khanh Miêu sáng lên, muốn xin 15 đồng để mua một đôi giày thể thao.
Hoàng Anh cắn răng, lấy ra bốn mươi lăm đồng đưa cho Cao Khanh Hoà: "Ba chị em các con mỗi đứa mua một đôi.”
Cao Khanh Hoà không nhận: "Giày vẫn còn để đi mà mẹ. Chúng ta đi xem lợn con đi ạ.”
Tiền đẻ ra tiền mới là vương đạo.
Cao Khanh Miêu suýt nữa đã quỳ xuống xin chị cả.
Không có sự so sánh thì không có sự tổn thương.
Hoàng Anh nhìn cô con gái lớn hiểu chuyện, rồi lại nhìn cậu con trai mè nheo đòi mua giày thể thao như trẻ con chỉ biết lắc đầu bất lực.
Cả thị trấn chỉ có một trang trại nuôi lợn, và lợn con của các thôn đều được lấy từ đây.
Nhưng hôm nay người ta không mang lợn con đến bán, kế hoạch mua lợn của Cao Khanh Hoà đành phải tạm gác lại.
Trong nhà còn nhiều thứ cần phải mua thêm.
Cao Khanh Hoà hẹn mẹ và bà nội lát nữa sẽ gặp nhau ở cổng công ty cây giống ở đầu thị trấn.
Cô kéo Cao Khanh Miêu vẫn còn muốn đôi giày thể thao đi dạo trên phố.
“Đừng chỉ nghĩ đến đôi giày thể thao của em. Sau này tự mình kiếm tiền rồi em muốn mua bao nhiêu đôi cũng không ai quản em.”
Cao Khanh Hoà vừa đi vừa nói: “Hãy quan sát xem người khác làm ăn buôn bán thế nào, cửa hàng nào bán chạy nhất và tại sao lại bán chạy.”
Cô đưa cho Cao Khanh Miêu một ánh mắt cảnh cáo rằng hãy học hỏi cho tốt, chị đây chỉ làm mẫu một lần thôi.
Cao Khanh Hoà ngồi xổm xuống trước một quầy hàng bán đồ trang sức nhỏ.
Cô chọn một lúc, cầm lên chiếc kẹp tóc nhựa được nhiều người hỏi thăm nhất và hỏi giá.
Chủ quầy hàng thoạt nhìn đã bị vẻ đẹp của cô làm cho kinh ngạc.
Ông ta nhanh chóng nhận ra vì Cao Khanh Hoà dừng lại trước quầy hàng, một vài cô gái trẻ cũng đi theo dừng lại.
Chủ quầy hàng vội vàng lấy ra những màu kẹp tóc còn lại, để Cao Khanh Hoà thử, đồng thời tăng âm lượng nói:
“Hàng thời thượng lấy từ thành phố tỉnh, chỉ hai đồng một chiếc, phụ nữ thành phố đều đeo cái này cực kỳ hợp mốt!”
Lấy hàng từ thành phố tỉnh.
Mặc dù không biết thông tin này là thật hay giả.
Nhưng điều đó cho thấy mọi người thích những thứ đến từ thành phố tỉnh nên người ta mới quảng cáo như vậy.
Cao Khanh Hoà hỏi chủ quầy hàng có thể thử được không.
Chủ quầy hàng còn mong muốn hơn, bảo cô cứ thoải mái thử, thoải mái đeo.
Ông ta cũng không quên chào mời mấy cô gái trẻ đang dừng lại đến xem.
“Thử đâu có mất tiền, cứ thử đi đảm bảo đẹp.”
Các cô gái thấy Cao Khanh Hoà đeo kẹp tóc lên trông vô cùng xinh đẹp thì ai nấy đều động lòng.
Chủ quầy hàng lại lấy ra những kiểu kẹp khác, bảo Cao Khanh Hoà đeo thử, nói rằng thử mới biết cái nào hợp với mình.
Thực chất là để lợi dụng cô làm người mẫu để chào hàng.
Hiệu quả thấy rõ ngay lập tức, ngày càng có nhiều người vây quanh quầy hàng.
Các cô gái nghĩ rằng nếu mình cũng đeo cùng kiểu thì cũng có thể trở nên xinh đẹp như Cao Khanh Hoà.
Chẳng mấy chốc, ba chiếc kẹp tóc giá hai đồng một chiếc đã được bán đi.
Các loại dây buộc tóc và kẹp nhỏ rẻ hơn khác cũng bán được kha khá.
Cao Khanh Hoà giả vờ tò mò hỏi rất nhiều câu hỏi, chủ quầy hàng chột dạ lại phải vừa mời khách vừa trả lời.
Một câu hai câu, càng nói càng nhiều, không biết từ lúc nào mà bí mật làm ăn sắp bị tiết lộ hết.
Cuối cùng, Cao Khanh Hoà không mua một chiếc kẹp tóc nào.
Ngược lại, chủ quầy hàng còn tặng cô một sợi dây buộc tóc màu sắc giá ba hào để tỏ lòng cảm ơn.
Hai chị em đi về phía đầu thị trấn, Cao Khanh Hoà vừa nghịch sợi dây màu vừa tổng kết:
“Hàng được lấy từ trung tâm thương mại bán buôn ở thành phố. Giá nhập đắt nhất cũng chỉ bằng một nửa giá bán.”
“Kiểu dáng cũng bình thường, chất lượng rất kém, đòi giá quá cao. Bán được là nhờ bán lúc chợ phiên còn mới mẻ, sẽ không có khách quay lại.”
Cao Khanh Miêu vẫn còn đắm chìm trong sự xôn xao nho nhỏ do chị cả làm người mẫu gây ra.
Nếu không có chị cậu ta ở đó, ai mà thèm mua chiếc kẹp tóc nhựa giá hai đồng một chiếc chứ.
Ý nghĩ của Cao Khanh Hoà lại khác.
“Những người chạy theo thời trang cắn răng bỏ ra hai đồng để mua một chiếc kẹp tóc nhựa chất lượng cực kém, điều đó cho thấy thị trường thời trang vẫn còn dư địa phát triển cực lớn.”
Vừa rồi Cao Khanh Hoà đã quan sát tất cả các quầy hàng liên quan đến thời trang trên phố.
Quầy bán quần áo thời trang có doanh thu tốt nhất.
Tiếp theo là các quầy bán đồ trang sức nhỏ mà giới trẻ yêu thích.
Hơn nữa, một vài mặt hàng phổ biến trong ký ức của cô vẫn chưa thấy có ai bán.
Và đây mới chỉ là tình hình ở một thị trấn, thị trường ở huyện thành còn lớn hơn nhiều.
Nghĩ đến đây, Cao Khanh Hoà túm lấy Cao Khanh Miêu đang bước đi phía trước.
“Ngày mai hai chị em mình đi thành phố tỉnh!”
“Gấp thế ạ?”
Cao Khanh Miêu ngây người.
Thật sự phải đi bày hàng rong sao?
Cậu ta vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.
Cao Khanh Hoà cười nói: “Nhìn thấy người ta kiếm được bao nhiêu tiền mà em không thấy nóng lòng à?”
Cao Khanh Miêu nuốt nước bọt, ai mà chẳng muốn kiếm tiền.
Vấn đề là, bày hàng rong có thật sự kiếm được tiền không?
Cao Khanh Hoà cố kiềm chế thái dương đang giật thình thịch, tự nhủ rằng phải kiên nhẫn dạy dỗ em trai.
Cô khẽ thở dài, nhanh chóng tính sơ qua thu nhập ước tính hôm nay của quầy hàng trang sức nhỏ kia cho Cao Khanh Miêu nghe.
“Một ngày có thể kiếm được bốn, năm mươi đồng ư?”
Cao Khanh Miêu không tin: "Chỉ cái quầy hàng nhỏ đó thôi á? Không thể nào…”
Cao Khanh Hoà: “Không tin thì tự em tính đi!”
Cao Khanh Miêu lập tức ngồi xổm xuống, nhặt một viên đá lên tính toán trên mặt đất.
Dù sao cậu ta cũng tốt nghiệp cấp hai, những phép tính đơn giản này nhanh chóng được tính ra.
Thật là không tính thì không biết, tính rồi thì giật mình.
Hoá ra việc bày hàng rong tưởng chừng bình thường lại có thể kiếm được nhiều tiền đến thế!
“Chúng ta đi thành phố tỉnh bằng cách nào?”
Cao Khanh Miêu khá bối rối, nơi xa nhất cậu ta từng đến là huyện thành.
Nhưng vừa nghĩ đến việc đi thành phố tỉnh, trong lòng cậu ta đã phấn khích vô cùng.
Cao Khanh Hoà nói: “Có thể đi xe buýt và xe lửa, tình hình cụ thể thế nào thì mai đến huyện thành rồi xem.”
Cao Khanh Miêu không bao giờ làm hỏng việc vào những thời điểm quan trọng, cậu ta gật đầu cam đoan:
“Được, chị, em nghe theo chị hết!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










