Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cao Khanh Hoà ngủ một giấc mơ màng.
Khi cô tỉnh dậy, chai truyền dịch đã hết, y tá tháo giá truyền dịch đi.
“Chị, chị tỉnh rồi!”
Cao Khanh Miêu luôn chú ý đến chị gái, thấy cô tỉnh lại, cậu vội vàng mở hộp thuốc bôi tan máu bầm vừa lấy từ nhà thuốc về và thoa lên trán cô.
Cục u trên trán đã không còn kinh khủng như lúc sáng đến bệnh viện, hiện tại nó đã được xẹp đi khá nhiều.
Kem bôi mát lạnh được thoa lên, một lúc sau, thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, từng đợt nóng rát lan tỏa.
Kiếp trước, Cao Khanh Hoà sống cuộc đời nhung lụa đã mấy chục năm, tuổi tác càng cao càng chú ý đến sức khỏe.
Bình thường cô còn chưa từng bị cảm cúm vậy mà giờ đây trên trán lại sưng một cục u đau nhói.
Tâm trạng tồi tệ khi quay lại tuổi hai mươi đã được xoa dịu, nhưng cô vẫn không nhịn được muốn mổ đầu ra, giết chết cái hệ thống chó chết đó.
Hệ thống, kẻ đã thấy rõ Cao Khanh Hoà đáng sợ đến mức nào, yếu ớt lẩm bẩm:
[Thấy chưa, đây là hậu quả của việc không nghe lời, cô vẫn quá độc ác, nếu không tôi đã không kích hoạt cơ chế trừng phạt, giờ thì cô biết sự lợi hại của tôi rồi chứ...]
Cao Khanh Hoà nhắm mắt lại, mặc kệ, tai cô là vỏ rùa.
Hệ thống bĩu môi giận dỗi: Đồ phụ nữ xấu xa!
“Chị, táo này em đã gọt sẵn rồi.”
Cao Khanh Miêu đưa quả táo đã gọt sẵn cho chị gái. Thấy cô nheo mắt đánh giá mình từ trên xuống dưới, cậu bối rối vén mái tóc vàng xoăn tít lên cười một cách thận trọng.
“Là mấy người Tiểu Hổ ép em đi uốn cùng thôi, họ cùng nhau mở một tiệm cắt tóc, cứ nhất định phải lấy người nhà để thử, em cũng hết cách...”
Cao Khanh Miêu chột dạ giải thích về nguồn gốc mái tóc vàng xoăn của mình, cho biết cậu bị ép buộc chứ tuyệt đối không phải chủ động tò mò.
Là em trai ruột lớn lên theo sau cô từ nhỏ, là ‘người hầu’ trung thành nhất của chị gái.
Cao Khanh Hoà chỉ cần nghe Cao Khanh Miêu đánh rắm cũng biết cậu ta đang âm mưu gì trong đầu.
Sao cô có thể không nhìn ra lời giải thích đầy sơ hở này?
Cô cũng không thèm vạch trần, chỉ muốn nhìn kỹ lại cậu em trai ngốc nghếch này một lần nữa.
Bởi vì đã ba mươi lăm năm cô không gặp lại cậu ta.
Kiếp trước, em trai cô bị đánh chết khi chưa đầy hai mươi hai tuổi.
Khi cô nhận được tin và cùng Giang Bão Hải quay về thì cậu ta đã được chôn cất, cô không kịp nhìn mặt lần cuối.
Lúc đó, Giang Bão Hải sắp xếp cho em trai cô làm giám sát ở mỏ than cũ trong huyện.
Thanh niên trẻ tuổi bồng bột, xung quanh có một đám bạn bè xấu ở ngoài xã hội.
Có chút quyền lực là cậu ta liền tự mãn và trở nên ngang ngược.
Lúc đó Chu Chính Hoa vừa được điều từ thị trấn lên huyện, phụ trách mảng kinh tế tư nhân và có xảy ra xung đột nhỏ với mỏ than.
Ngày hôm đó, cô vì tức giận chuyện của vợ chồng Chu Chính Hoa mà bị sẩy thai, bác sĩ nói sau này cô không thể có con được nữa.
Cao Khanh Miêu ngốc nghếch, giấu cô dẫn theo một đám người đến tận cửa nhà Chu Chính Hoa.
Hách Hoa Bình đã gọi cảnh sát, trong cuộc hỗn chiến giữa hai bên thì Cao Khanh Miêu bị đánh chết tại chỗ.
Đặt trong bối cảnh sau này, có lẽ những người trẻ tuổi sẽ thấy sự việc như vậy là không thể xảy ra.
Nhưng đó là đầu những năm 90, các vụ án hình sự xảy ra thường xuyên, luật pháp nghiêm khắc để trị loạn.
Hành vi của Cao Khanh Miêu lúc đó chính là tụ tập đe dọa và hành hung cán bộ nhà nước, gây ảnh hưởng xấu và bị giết tại chỗ cũng không quá đáng.
Gia đình sợ cô không giữ được sức khỏe sau khi sảy thai nên mấy ngày sau mới thông báo cho cô.
Bây giờ nhớ lại ngày đó, trái tim Cao Khanh Hoà lại thắt lại và trở nên quặn đau khiến cô thấy khó thở.
Kiếp trước, cô trách đám bạn bè xung quanh Miêu Miêu, trách Giang Bão Hải đã sắp xếp Miêu Miêu đến làm giám sát ở mỏ than, trách bố mẹ, trách em gái út, trách móc tất cả mọi người xung quanh.
Cứ như thể chỉ có làm như vậy, cô mới không phải tự trách mình.
Trách mình là một người chị cả không làm tròn trách nhiệm!
Lúc này nhìn thấy cậu em trai ngốc nghếch bằng xương bằng thịt trước mặt, Cao Khanh Hoà - người luôn bị Giang Bão Hải nói là lạnh lùng vô cảm.
Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt cô.
Nhưng cô chỉ rơi đúng một giọt nước mắt này, lập tức đưa tay lau khô khóe mắt.
Cô chợt nhận ra rằng, quay về bốn mươi năm trước cũng không hoàn toàn là chuyện xấu.
Sự giàu sang phú quý đã mất đi rồi.
Nhưng hiện tại cô mới hai mươi tuổi, mọi chuyện sau này vẫn chưa xảy ra.
Bây giờ bố mẹ khỏe mạnh, em trai vẫn còn khoẻ mạnh sống sót, em gái út vẫn đang học hành tử tế ở trường.
Cũng như ân oán giữa cô với Chu Chính Hoa và Hách Hoa Bình cũng chỉ mới manh nha.
Tất cả mọi thứ vẫn còn kịp để thay đổi.
Kệ xác cái tấm gương đối lập ác nữ đó!
Kệ xác cái Hệ thống Người Phụ Nữ Tốt đó!
Cho dù Chu Chính Hoa là nam chính trong sách, chẳng lẽ Cao Khanh Hoà cô nhất định phải đi tranh giành sao?
Chu Chính Hoa là cái thứ tốt đẹp gì cơ chứ?
Thanh mai trúc mã, chờ đợi bốn năm, người đàn ông bị mẹ điều khiển, do dự thiếu quyết đoán, phản bội tình yêu, phản bội chính mình, cưới vợ mới lại còn muốn níu kéo cô.
Muốn cả cái này cái kia cái nọ, lòng tham vô đáy.
Nói theo lời của giới trẻ, loại tra nam này, đáng chết!
Trước đây cô không có lựa chọn, sự vướng mắc đã bắt đầu, sự không cam tâm giống như dây leo điên cuồng phát triển mà quấn chặt lấy trái tim cô.
Cô chỉ muốn gia đình tên tra nam Chu Chính Hoa tan vỡ, cô độc đến già.
Cô chỉ muốn Chu Chính Hoa phải bị cách chức Thị trưởng.
Bởi vì anh ta không xứng!
Nhưng bây giờ cô đã trở lại tuổi hai mươi, cô hoàn toàn có thể kịp thời cắt đứt đoạn nghiệt duyên này.
Cô không cần phải bị sự không cam tâm dày vò nữa, cuộc đời cô hoàn toàn có thể không có sự tồn tại của nam nữ chính.
Cô mặc kệ bọn họ sống chết!
Hệ thống hoảng hốt: [Ký chủ, cô làm vậy là sai rồi, nếu không thể giành được thiện cảm của nam chính để lên ngôi nữ chính, số phận bi thảm của cô vẫn sẽ giống như kiếp trước.]
Cao Khanh Hoà cười khẩy trong lòng: “Tôi dựa vào bản thân không thể sống tốt sao? Tôi phải dựa vào cái gọi là thiện cảm của một tên cặn bã?”
“Cuộc sống Phu nhân Tỷ phú của tôi kiếp trước chẳng phải là tự tôi dựa vào bản lĩnh mà giành được sao?”
Hệ thống sững sờ, hình như là đúng thật...
Khoan đã, không đúng!
[Đó là cô dựa vào người chồng tỷ phú của mình.]
Cao Khanh Hoà: “Thế thì sao? Tôi dựa vào chồng tôi, tôi có dựa vào chồng người khác đâu.”
Hệ thống nhắc nhở một cách nham hiểm: [Bây giờ anh ta không phải chồng cô nữa.]
Năm 1989, ký chủ và Giang Bão Hải còn chưa quen biết nhau. Hừ hừ~
Hệ thống khinh bỉ: [Vậy cô vẫn là dựa vào người khác.]
Cao Khanh Hoà: “Chu Chính Hoa dựa vào phụ nữ để thăng tiến làm Thị trưởng, còn được làm nam chính, tại sao tôi lại không được? Có thể dựa dẫm vào người khác cũng là một loại bản lĩnh!”
Hệ thống: [Cô làm vậy không phải là một người phụ nữ tốt.]
Cao Khanh Hoà rất tự tin: “Tôi là phụ nữ xấu xa.”
Hệ thống trợn mắt há hốc mồm, không thể phản bác.
“Cậu im miệng đi.”
Cao Khanh Hoà không kiên nhẫn nói thêm lời vô nghĩa với một cái hệ thống không phải là người.
Cô lạnh lùng cảnh cáo: “Cậu còn lải nhải nữa thì tôi lập tức chạy xuống lầu lao ra đường lớn để bị xe tông chết!”
Hệ thống lại bị dọa khóc.
Cao Khanh Hoà đại ác nhân!
Cao Khanh Hoà nhếch mép cười xấu xa, một cái hệ thống nhỏ bé không đáng để sợ hãi.
Sau khi "rộp rộp" cắn hết miếng táo giòn ngọt, em trai mang nước nóng đến.
Vì thói quen đã hình thành sau này, Cao Khanh Hoà theo bản năng nói: “Cảm ơn.”
Cao Khanh Miêu cười ngây ngô: “Không có gì, đều là người nhà, chị vẫn là chị em mà...”
Khoan đã, chị gái cậu?
Chị gái cậu từ khi nào lại khách sáo nói lời cảm ơn với cậu?
Thông thường, cậu vất vả cực nhọc kiếm được đồ ăn ngon từ trong núi về để bồi dưỡng cho cô, cô không chê bai đủ thứ, rồi không cho cậu một cú đánh vào đầu là may lắm rồi.
Hơn nữa, từ khi chị cả ngất đi tỉnh lại, lúc khóc lúc cười, rõ ràng là không bình thường.
Lúc này cô còn nói cảm ơn cậu, thật sự quá đáng sợ!
Cao Khanh Miêu giật mình, vội vàng chạy ra khỏi phòng bệnh.
“Bác sĩ, bác sĩ! Mọi người mau đến xem, đầu chị tôi hình như không ổn lắm!”
Cao Khanh Hoà từ tốn nhấp từng ngụm nước nóng nhỏ, trong lòng cảm thấy bất lực nhưng không ngăn cản.
Kiểm tra lại phim chụp não cũng tốt, xem xem cái hệ thống chó chết đó rốt cuộc trốn ở đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










