Mối thù của Cảnh Đại Nha, nàng nhất định sẽ báo cho triệt để. Người cô út tâm địa đen tối kia, còn cả lão già Triệu viên ngoại không biết sống chết đó nữa, cứ rửa sạch cổ mà đợi nàng.
Cảnh Duyệt đứng dậy vươn vai, bước ra khỏi sài phòng, nhìn mặt trời trên cao, hình như lại đến giờ ăn rồi. Nàng sải bước đi vào phòng Cảnh lão thái, chuẩn bị lấy chút lương thực và trứng gà ra.
Bây giờ nàng có chút hối hận, hôm qua đã đưa hết đám gà đó vào không gian, hiện tại đồ dự trữ tốt nhất trong nhà Cảnh gia cũng chỉ còn lại trứng gà.
Cảnh lão thái đang thẫn thờ suy nghĩ trong phòng, thấy Cảnh Duyệt bước vào, sợ hãi rụt người về phía đầu giường. “Mày, mày, mày con chết… mày lại vào đây làm gì?”
Cảnh lão thái vốn định mắng nàng là nha đầu chết tiệt, nhưng thấy ánh mắt hung tợn của nàng liền nuốt ngược lời vào bụng. Hai mắt rụt rè nhìn Cảnh Duyệt, không biết vị sát thần này vào phòng bà ta lại muốn làm gì?
“Nãi nãi, bà ở trong phòng thì tốt quá, ta muốn ăn cơm trắng, trứng xào, còn muốn ăn thịt nữa, phiền bà lấy chút tiền ra ngoài mua ít thịt về đây.”
Cảnh Duyệt cảm thấy mình vô cùng hòa nhã, vô cùng lễ phép. Xem kìa, nàng còn gọi lão kiền bà đó là nãi nãi, còn rất khách sáo phiền bà ta lấy tiền ra.
“Con tiểu tiện nhân nhà mày, chỉ biết ăn ăn ăn, sao không ăn chết mày đi?” Vừa nghe nói phải bỏ tiền mua thịt, sự sợ hãi trong lòng Cảnh lão thái bay biến không còn tăm hơi, bà ta chửi bới Cảnh Duyệt xối xả.
Cảnh Duyệt híp mắt lại, nắm tay bóp kêu răng rắc, từng bước từng bước tiến về phía Cảnh lão thái. Cảnh lão thái nhìn biểu cảm và hành động của Cảnh Duyệt, trong lòng giật thót, xong rồi xong rồi, lại quên mất đây là sát thần.
“Mày, mày, mày đừng qua đây, ta mua, ta mua, ta mua là được chứ gì?” Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, nắm xương già này của bà ta không chịu nổi một đấm của Cảnh Đại Nha đâu.
Cảnh Duyệt xoay người ra khỏi cửa phòng, Cảnh lão thái hậm hực lục lọi trong túi tiền ra mười mấy đồng điếu, đưa cho Cảnh Nhị Nha. Bảo nó mau đi mua chút thịt về, rồi nấu cơm.
Cảnh lão thái nhìn bóng lưng Cảnh Duyệt mà chìm vào trầm tư, bất kể dùng cách gì, e rằng đều sẽ bị nắm đấm của Cảnh Đại Nha đánh bật lại, chi bằng cứ thẳng thắn nói chuyện tử tế với nó.
Bà ta cũng không mong bán được Cảnh Đại Nha với giá cao nữa, cũng chẳng dám mơ tưởng đến 10 lạng bạc của quan phủ. Chỉ muốn tống Cảnh Đại Nha đi thật xa, tốt nhất là cả đời này đừng bao giờ quay lại thôn Cảnh Gia nữa.
Bởi vì bà ta biết, cho dù dùng mưu kế bán Cảnh Đại Nha đi với giá cao. Đợi đến lúc Cảnh Đại Nha định thần lại, thì đó chính là lúc Cảnh gia bọn họ bị diệt môn.
Thế mới nói trong nhà có người già như có một báu vật. Đầu óc Cảnh lão thái rất tỉnh táo, ánh mắt sắc bén, bà ta hiện tại đã nhìn rõ Cảnh Đại Nha là tồn tại mà bọn họ không thể trêu chọc được.
Vì vậy mọi âm mưu quỷ kế đều không thể thực hiện được nữa, bây giờ chỉ có thể dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục, tống Cảnh Đại Nha đi thật xa, càng xa càng tốt, còn nơi nào có thể xa hơn biên cương nữa chứ?
Cảnh Duyệt vẫn không chớp mắt chằm chằm nhìn Cảnh Nhị Nha rửa rau, thái rau, nấu cơm, xào thức ăn. Đợi nàng ăn no nê cái bụng, vừa định quay về sài phòng thì bị Cảnh lão thái gọi lại.
“Đại Nha, cháu vào phòng đi, chúng ta nói chuyện một chút.” Cảnh Duyệt không biết trong hồ lô của Cảnh lão thái lại bán thuốc gì, nhưng bất kể bà ta bán thuốc gì, nàng cũng chẳng hề e sợ.
Thế là nàng xoay người bước về phía phòng Cảnh lão thái, nàng muốn xem xem rốt cuộc Cảnh lão thái muốn nói cái gì. Trong lòng còn có chút mong đợi là sao nhỉ?
Đợi Cảnh Duyệt ngồi xuống một chiếc ghế trong phòng, Cảnh lão thái trấn tĩnh lại tinh thần, thấy trên mặt Cảnh Duyệt không có vẻ gì là không vui, mới từ từ mở miệng.
“Đại Nha, nói thế nào thì chúng ta cũng là người thân máu mủ ruột rà, ta thừa nhận trước đây cách hành xử của người nhà đối với cháu là không đúng. Cháu cũng đã đánh gãy chân cha và các thúc bá huynh đệ của cháu rồi, chúng ta coi như hòa.
Cháu đã 17 tuổi rồi, các cô nương trạc tuổi cháu trong thôn đã sớm gả chồng. Trước đây là nãi nãi làm không đúng, muốn giữ cháu ở nhà làm thêm chút việc.
Bây giờ cho dù chúng ta muốn tìm cho cháu một nhà chồng, tin rằng cháu cũng nhất định không tin tưởng chúng ta. Hơn nữa, nữ nhi thường 44 tuổi đã xem mắt nhà chồng, 15 tuổi cập kê là sẽ gả vào nhà chồng.
Khụ, khụ, tuổi này của cháu đã không tìm được nhà chồng nào tốt nữa rồi. Những nhà có thể chấp nhận cháu thường là những kẻ góa vợ, hoặc là những nhà thực sự không lấy được vợ.”
Cảnh lão thái nói đến đây, rụt rè liếc nhìn Cảnh Duyệt một cái. Bà ta sợ Cảnh Đại Nha nghe đến đây sẽ vùng lên cho bà ta một đấm, bà ta có trốn cũng không có chỗ mà trốn.
Cảnh Duyệt cười khẩy một tiếng, thầm nghĩ lão thái bà chết tiệt này, còn biết mình đã làm lỡ dở Cảnh Đại Nha, nàng từ ký ức của Cảnh Đại Nha cũng biết chuyện này.
Nhưng Cảnh Đại Nha nhu nhược bất lực không thể thay đổi hoàn cảnh của mình, càng sợ mình từ hang sói lại rơi vào hang cọp. Vì vậy Cảnh Đại Nha kiên quyết đập đầu vào cây, cũng là để giải thoát cho cuộc đời bi thảm của mình.
Cảnh lão thái thấy Cảnh Duyệt chỉ cười khẩy một cái, không nói gì. Đành đội ánh mắt đầy trào phúng của Cảnh Duyệt, cắn răng tiếp tục thuyết phục.
“Đại Nha, là nãi nãi sai rồi, là cả nhà chúng ta đều làm sai rồi, nhưng những lời nãi nãi nói với cháu bây giờ cũng là lời ruột gan. Những lời nãi nãi nói sau đây không phải là ép buộc cháu, chỉ là để cháu tự mình cân nhắc.
Sáng nay có quan sai đến thôn chúng ta, là quan phủ hạ lệnh chiêu mộ quân tẩu. Tức là nói tướng sĩ ở biên cương không lấy được vợ, không mở rộng được quân số.
Vì vậy, chiêu mộ các cô nương đã cập kê từ khắp nơi trên cả nước đến gả cho tướng sĩ, sau đó sẽ bồi thường cho gia đình cô nương 10 lạng bạc.
Ta nghĩ nếu cháu đến biên cương, nhất định có thể tìm được một phu quân tốt. Hơn nữa 10 lạng bạc bồi thường đó, chúng ta không lấy, để cháu tự mình giữ.”
Cảnh Duyệt đối với những lời bà ta nói, nửa chữ cũng không tin. Suy nghĩ của Cảnh lão thái nàng đã nhìn thấu rõ mồn một, chẳng phải là muốn tống nàng đi thật xa, để nàng không thể hãm hại người nhà nữa sao.
Thực ra nàng cũng không muốn ở lại cái nhà này, lúc nào cũng phải cảnh giác. Ngay cả ăn cơm cũng phải đề phòng bọn họ giở trò, nhưng dễ dàng đồng ý với bọn họ như vậy, thì đâu phải phong cách của nàng.
Mặc dù toàn bộ tài sản của nhà bọn họ, nàng đều chuẩn bị thu sạch. Nhưng đó là chuyện âm thầm, bây giờ nàng muốn làm cho Cảnh lão thái phải xót xa.
“Cảnh lão thái, hạt bàn tính của bà gảy văng cả vào mặt ta rồi, tính toán hay thật đấy. Ta làm trâu làm ngựa làm việc đồng áng cho nhà các người bao nhiêu năm nay, kiếm được một nửa gia sản cho nhà các người.
Làm lỡ dở thanh xuân của ta, lỡ dở cuộc đời của ta. Bây giờ muốn một cước đá ta ra biên cương, cái nơi chim không thèm đẻ trứng, thỏ không thèm đi bậy đó, mà lại còn định không bỏ ra 1 đồng nào sao.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)