Ngưu thị, thê tử của Cảnh lão đại nhào tới ôm chầm lấy nữ nhi của mình, xót xa vuốt ve khuôn mặt đã sưng vù như đầu heo của con bé. Nàng ta sinh cho Cảnh gia hai đứa con trai trước, mãi sau cùng mới sinh được mụn con gái út này.
Nàng ta cưng chiều con bé vô cùng, ngày thường chỉ cần hoàn thành công việc Cảnh lão thái giao phó, còn lại chẳng để con bé phải động tay vào việc gì. Thế nên Cảnh Nhị Nha thường xuyên đùn đẩy phần việc của mình sang cho Cảnh Đại Nha làm.
Đó cũng là lý do Cảnh Duyệt lấy lương thực ra và bắt nó đi làm việc. Kẻ nào từng ức hiếp Cảnh Đại Nha, nàng nhất định phải báo thù cho bằng sạch.
Cảnh Duyệt quay lại phòng Cảnh lão thái, lấy vài quả trứng gà đưa cho Cảnh Nhị Nha, bắt nó ngoan ngoãn đi nấu cơm. Ngưu thị và Cảnh Nhị Nha đều sợ hãi không dám ho he nửa lời.
Cảnh Nhị Nha hậm hực xách túi gạo nhỏ, cầm trứng gà đi vào bếp. Cảnh Duyệt đi theo sát phía sau, giám sát nhất cử nhất động của nó.
Chỉ nhìn ánh mắt đầy oán hận của Cảnh Nhị Nha, nếu nàng không trông chừng, e rằng nó sẽ giở trò xấu. Nhỡ đâu nó nhổ nước bọt vào thức ăn thì chẳng phải buồn nôn chết đi được sao.
Người Cảnh gia trong sân thấy Cảnh Duyệt và Cảnh Nhị Nha vào bếp, bấy giờ mới rục rịch hành động. Bọn họ nửa kéo nửa lôi những kẻ bị đánh gãy chân đưa về phòng.
Hồ thị nhìn trượng phu và nhi tử nằm trên giường, trái tim xót xa như thắt lại. Con nha đầu đê tiện đáng chết kia, lại dám ra tay tàn độc với chính cha ruột và đệ đệ của mình như vậy, để xem sau này bà ta trị nó ra sao.
Bệ bếp bị Hồ thị va đập đến rung lên bần bật, bà ta trượt ngã xuống đất, ọc ra một ngụm máu tươi lớn. Sau đó đầu ngoẹo sang một bên, ngất lịm đi không biết gì nữa.
Đúng là muốn chết mới dám cướp thức ăn của nàng. Ở mạt thế, kẻ nào dám cướp của nàng dù chỉ một hạt gạo cũng sẽ bị nàng đánh cho tơi bời hoa lá. Hôm nay nàng đã nương tay lắm rồi, chỉ đánh gãy vài cái xương sườn của bà ta mà thôi.
Cảnh Nhị Nha chứng kiến động tác đá người mượt mà của Cảnh Duyệt thì sợ hãi rúc vào góc sâu nhất của bệ bếp, cuộn tròn người lại, ôm đầu không dám nhìn nàng.
Nghĩ lại lúc nãy cãi tay đôi với Cảnh Duyệt ngoài sân, nàng chỉ tát mình hai cái, trong lòng nó bỗng cảm thấy vô cùng may mắn. Từ nay về sau nó tuyệt đối không dám trêu chọc vị sát thần này nữa, nàng bảo gì nó sẽ làm nấy.
Cảnh Duyệt bưng khay thức ăn ra ngồi trên ghế đá ngoài sân, loáng một cái đã ăn sạch sành sanh. Nàng lau miệng, quay về đống rơm trong sài phòng, tiếp tục nằm xuống.
Nơi này rốt cuộc không phải là chốn dung thân lâu dài, nhưng hộ tịch của nàng lại nằm ở Cảnh gia, mà thời đại này lại không có luật lập nữ hộ.
Hộ tịch của nữ nhân nếu không ở nhà mẹ đẻ thì cũng ở nhà chồng, về già thì phụ thuộc vào hộ tịch của con trai. Mẹ kiếp, rốt cuộc đây là cái thời đại quái quỷ gì, nữ nhân chẳng có lấy một chút địa vị, đến cái hộ tịch cũng phải dựa dẫm vào nam nhân.
Mặc dù với bản lĩnh của nàng, không cần hộ tịch vẫn có thể sống yên ổn trong rừng sâu núi thẳm. Nhưng đó không phải là cuộc sống nàng mong muốn, đã đến được nơi có không khí trong lành này rồi.
Thì mục tiêu lớn nhất của đời nàng chính là nâng tầm cuộc sống "bãi lạn". Nàng đến triều đại này là để tận hưởng cuộc sống, chứ không phải chỉ để tồn tại. Thế nên cần phải có một môi trường sống tốt, không có hộ tịch thì không xong.
Hay là ra ngoài tìm bừa một nam nhân tình một đêm, mượn giống, rồi mang con đi sống chuỗi ngày bãi lạn vui vẻ. Trong không gian của nàng có rất nhiều vàng bạc, còn có vô số trang sức quý giá.
Ở mạt thế, những thứ này đều là đồ bỏ đi, chỉ có lương thực mới là trân quý nhất. Trên đường đi tìm thức ăn, nàng thấy những thứ này, sẵn có không gian nên tiện tay thu hết vào.
Nay đến triều đại này, có những thứ đó trong tay, nàng cũng có đủ vốn liếng để sống. Chỉ là nàng không muốn sống ở Cảnh gia, môi trường này sẽ khiến nàng cảm thấy trầm cảm mất.
Nghĩ ngợi miên man, cơn buồn ngủ kéo đến, nàng thiếp đi lúc nào không hay. Ở mạt thế, ngày nào thần kinh cũng căng như dây đàn, lúc ngủ cũng phải mở một con mắt, cả thể xác, trái tim lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời.
Trong khi nàng đang say sưa hẹn hò với Chu Công ở đây, thì Cảnh lão thái trong phòng lại đang đấm ngực dậm chân. Tiền thuốc men cho sáu người này ngốn của bà ta chừng 10 lạng bạc.
Xót xa quá, mà chân của lão Nhị còn không nối lại được. Vốn dĩ toàn bộ ruộng đồng trong nhà đều do Cảnh Đại Nha lo liệu, ba đứa con trai và ba đứa cháu trai của bà ta lên huyện làm thuê.
Mỗi tháng đều mang về một khoản thu nhập không nhỏ, nhờ vậy mà nhà bọn họ được coi là hộ khá giả trong thôn Cảnh Gia. Nhưng đùng một cái phải chi ra 10 lạng bạc, cũng đủ khiến bà ta đứt từng khúc ruột.
Bởi vì chi phí sinh hoạt cho một gia đình bảy tám miệng ăn ở thôn Cảnh Gia 1 năm cũng chẳng đến 10 lạng bạc. Hơn nữa sáu nam nhân đi làm thuê trong nhà giờ đều đang mang thương tích.
Vài tháng tới sẽ chẳng mang về được 1 đồng nào, lại còn phải liên tục chi trả tiền thuốc men, sao bà ta có thể không xót xa cho được? Khi biết con dâu thứ hai lại bị vị sát thần kia đánh trọng thương trong bếp, bà ta đã nghiến răng nghiến lợi.
Con dâu thứ hai tuy là nữ nhân, nhưng không chữa trị cũng không xong. Lão Nhị sau này còn phải dựa vào nó hầu hạ, thế là bà ta cắn răng bảo đại phu chữa trị cho Hồ thị.
Lại mất thêm 1 lạng bạc, bà ta xót xa vỗ ngực bôm bốp. Tạo nghiệt mà, rốt cuộc là đã tạo cái nghiệt gì thế này? Gia môn bất hạnh, gia môn bất hạnh a!
Con cháu không thể ra ngoài làm việc kiếm tiền, đành phải trông cậy vào bầy gà đẻ thêm nhiều trứng, bầy lợn mau lớn thêm chút thịt. Thế là bà ta gân cổ lên gọi, “Lão đại tức phụ, mau đi cho lợn ăn.”
Ngưu thị mang vẻ mặt đầy bất mãn, nấu chín cám lợn trong bếp rồi cúi gằm mặt xách ra chuồng lợn phía sau. Ngày thường đây đâu phải việc của nàng ta, nàng ta sinh cho Cảnh gia hai đứa cháu đích tôn, là đại công thần cơ mà.
Hai con lợn đen to béo ngày thường hễ thấy người đến là ủn ỉn kêu. Cả bầy gà hay nhảy nhót ầm ĩ ở chuồng bên cạnh, nay lại chẳng có chút động tĩnh nào.
Ngưu thị cố nhìn kỹ vào chuồng lợn và chuồng gà, lại dụi dụi mắt, nhìn lại vẫn chẳng thấy gì. Thế là nàng ta vứt xô cám lợn xuống, lảo đảo chạy ra sân trước.
“Nương, không xong rồi, nương, có chuyện lớn rồi.” Ngưu thị vừa chạy vừa la, giọng nói đánh thức tất cả những người còn đi lại được trong mấy căn phòng.
“Ngưu thị, ngươi nói hươu nói vượn cái gì đó? Ta đang khỏe lắm.” Trải qua chuyện sáng nay, Cảnh lão thái không muốn bất kỳ ai trong nhà xảy ra chuyện gì nữa.
“Nương, nương, lợn và gà nhà ta biến mất hết rồi.” Cảnh lão thái nghe Ngưu thị nói vậy, vội vã vác đôi chân ngắn ngủn chạy ra hậu viện. Khi thấy chuồng lợn và chuồng gà trống trơn, bà ta ngồi phịch xuống đất.
Đôi mắt vô hồn lẩm bẩm tự ngữ, “Nhà ta rốt cuộc đã đắc tội với vị thần tiên nào, sao lại xui xẻo đến mức này?” Bầy lợn này bà ta đã nuôi ròng rã 1 năm trời, sắp đến ngày xuất chuồng rồi.
Hai con lợn béo mập, 50 con gà, tính ra lại mất toi gần 10 lạng bạc nữa. Nỗi bi thương của Cảnh lão thái dâng lên tột độ, khoảnh khắc này bà ta thực sự muốn lên chùa thắp hương, xua đi xúi quẩy trong nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)