Cảnh Duyệt vui mừng khôn xiết, nàng và đồng đội Trần Ni vừa tìm thấy vài trăm cân lương thực trong một trang trại nhỏ bỏ hoang. Đối với những người đã trải qua mạt thế vài năm như các nàng, đây là 1 lượng khẩu phần ăn không hề nhỏ.
Tiểu đội của các nàng không có người mang dị năng hệ Mộc, không thể thúc đẩy lương thực sinh trưởng. Thế nên chỉ đành lục lọi trong những ngôi nhà hoang để tìm chút lương thực bị người khác giấu đi.
Đúng lúc Cảnh Duyệt đang tràn ngập vui sướng nhìn ngắm đống lương thực, Trần Ni nhẹ nhàng cầm lấy một viên gạch bên cạnh, hung hăng đập mạnh vào đầu Cảnh Duyệt.
“Duyệt Duyệt, đừng trách ta, ta cũng không muốn chết. Không đem số lương thực này về đội, nó đủ để một mình ta sống rất lâu rồi.
Hy vọng kiếp sau chúng ta đều được sinh ra ở một thời đại hòa bình, sung túc.” Trần Ni vừa ra tay, vừa nhẹ giọng nói với Cảnh Duyệt.
Cảnh Duyệt khó nhọc quay đầu lại, nhìn người đồng đội tốt ngày xưa. Trong mạt thế quả nhiên không có lấy một chút chân tình, chỉ vì chỗ lương thực này, bản thân lại bị chính người đồng đội tốt nhất đâm sau lưng.
Nhưng Cảnh Duyệt nàng cũng chưa bao giờ là một kẻ lương thiện, thế là nàng dồn chút hơi tàn cuối cùng, nhanh chóng rút súng lục ra. “Đoàng”, “Đoàng” hai tiếng, nhìn thấy Trần Ni ngã gục trong vũng máu, nàng mới mỉm cười nhắm mắt lại.
Chỉ là nàng đã chết rồi, tại sao đầu vẫn đau thế này? Đau thấu tim gan. Đau đến mức nàng không thể chìm ý thức vào không gian để lấy thuốc trị thương.
Cảnh Duyệt cắn mạnh vào đầu lưỡi, ép bản thân tỉnh táo hơn một chút, dùng ý thức lấy từ trong không gian ra một lọ linh dịch khôi phục nhanh.
Nàng nhắm mắt, khó nhọc cạy nắp lọ, đổ thứ chất lỏng đó vào miệng. Sau đó, sức lực của cơ thể từ từ quay trở lại, đầu cũng không còn đau như trước nữa, nàng chậm rãi mở mắt ra.
Đập vào mắt là một căn nhà tranh vách đất thấp bé, xung quanh chất đầy củi khô. Dưới thân lót rơm rạ, đây là đâu? Sao nàng lại ngủ trong một căn sài phòng thế này?
Chẳng phải nàng đã bị Trần Ni dùng gạch đập chết rồi sao? Đúng là ứng nghiệm với câu nói, võ công cao đến mấy cũng sợ gạch nung! Chỉ là nàng căn bản không hề đề phòng Trần Ni, cứ thế để ả ta chui vào chỗ trống.
Vậy sao bản thân lại đến một căn sài phòng? Trần Ni lại ở đâu? Hai phát súng của nàng tuyệt đối đã tiễn ả ta về chầu trời, cũng coi như giải thoát cho ả.
Nàng xoa xoa thái dương vẫn còn hơi nhức, trong không khí thoang thoảng mùi hương thanh mát của cỏ cây. Hoàn toàn không ngửi thấy mùi hôi thối mục nát kia, không khí lại mang theo một hương vị trong lành.
Đột nhiên, một luồng ký ức 0 thuộc về nàng tràn vào trong đầu. Ồ hô, hóa ra nàng cũng bắt kịp trào lưu, trở thành một thành viên trong đội quân xuyên không.
Chủ nhân của cỗ thân thể này tên là Cảnh Đại Nha, là con gái của Cảnh Lão Nhị ở thôn Cảnh Gia, huyện Thủy Dương, Đại Thuấn vương triều. Đây là một cô nương đáng thương, ở nhà cha không thương nương không yêu.
Chỉ vì nàng không phải là con trai, nên vừa sinh ra đã bị cha mẹ ruồng bỏ. Cha mẹ đều không yêu thương nàng, trong cái nhà này còn trông mong ai có thể đối xử tử tế với nàng đây.
Sở dĩ 17 tuổi rồi mà vẫn chưa bị người nhà gả đi đổi lấy tiền, là vì nàng sức lực lớn như trâu, gánh vác toàn bộ công việc đồng áng trong nhà.
Cảnh gia do Cảnh Lão Thái làm chủ, bà ta có ba người con trai, một người con gái. Nhà con cả có hai trai, một gái. Nhà con thứ hai có một gái, một trai, đứa con gái này chính là Cảnh Đại Nha.
Nhà con thứ ba có một trai, một gái. Con gái của bà ta gả lên huyện Thủy Dương, hiện tại đang là bà chủ của một cửa hàng tạp hóa.
Trong nhà có năm mẫu ruộng nước, ba mẫu ruộng cạn. Ba người con trai và ba đứa cháu trai lớn đều làm công trên huyện, một số việc vặt trong ngoài nhà do ba người con dâu và hai đứa cháu gái nhỏ đảm nhận.
Toàn bộ công việc đồng áng của gia đình đều đổ dồn lên vai Cảnh Đại Nha, nàng chẳng khác nào một con trâu già chịu thương chịu khó. Cho nên bao năm qua, bà ta luôn luyến tiếc không nỡ gả lao động chính của gia đình này đi.
Nhưng mấy ngày trước, con gái bà ta về báo rằng, đệ nhất phú thương trên huyện thành là Triệu viên ngoại muốn cưới một tiểu thiếp trẻ tuổi. Nhưng ông ta năm nay đã 70 tuổi rồi, có cha mẹ nhà ai nỡ đẩy con gái mình vào hố lửa?
Thế nhưng tiền sính lễ lại không hề nhỏ, có trọn vẹn một trăm lạng. Đây là số tiền mà Cảnh Đại Nha có trồng ruộng bao nhiêu năm cũng không kiếm được, thế là hai mẹ con bàn bạc, quyết định đưa Cảnh Đại Nha đi làm thiếp cho vị Triệu viên ngoại này.
Cảnh Lão Nhị và thê tử của ông ta là Hồ thị vừa nghe thấy có một trăm lạng, chẳng nghĩ ngợi gì thêm, vui vẻ ký ngay vào tờ khế ước bán thân. Đợi đến khi một cỗ kiệu nhỏ đơn sơ đến tận cửa, Cảnh Đại Nha mới biết chuyện này.
Đặc biệt là khi nghe nói vị Triệu viên ngoại kia đã ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, nàng càng thà chết không theo. Kiên quyết đâm đầu vào gốc cây lớn trước cửa, lập tức ngất lịm ngay tại chỗ.
Triệu quản gia đến đón dâu thấy ngày đại hỷ lại vấy máu, cảm thấy xui xẻo, liền ném lại khế ước bán thân, đòi lại bạc rồi nghênh ngang rời đi. Có tiền muốn mua một nha đầu trẻ tuổi, là chuyện vô cùng đơn giản.
Cảnh Lão Thái và toàn bộ người Cảnh gia, thấy vịt đã nấu chín lại bay mất. Bao nhiêu bạc như vậy vuột khỏi tay, họ hận Cảnh Đại Nha đến thấu xương.
Cuối cùng vẫn là hai vị thẩm tử cùng thôn khiêng Cảnh Đại Nha về căn sài phòng nàng thường ở, càng đừng nói đến chuyện tìm đại phu đến chữa trị cho nàng.
Cứ như vậy, Cảnh Đại Nha đã đánh mất sinh mệnh trẻ tuổi của mình trong căn sài phòng, còn bản thân nàng bị đồng đội Trần Ni dùng gạch đập chết, hồn xuyên vào thân thể của Cảnh Đại Nha.
Thông qua những ký ức này, Cảnh Duyệt nhìn thấy cuộc đời ngắn ngủi và bi thảm của Cảnh Đại Nha. Nàng thầm thề trong lòng, người Cảnh gia, người Triệu gia, nàng sẽ không tha cho một ai, nhất định sẽ bắt những kẻ này nợ máu phải trả bằng máu.
Nàng không phải là Cảnh Đại Nha nhẫn nhục chịu đựng kia, nàng là ác nữ Cảnh Duyệt đến từ mạt thế, hai tay đã nhuốm đầy máu tươi.
Tiếng bụng sôi ùng ục cắt ngang dòng hồi tưởng của Cảnh Duyệt. Ở mạt thế, 1 ngày chỉ được ăn một bữa cháo loãng, mà cũng chỉ được ăn no một nửa.
Thông qua ký ức của Cảnh Đại Nha, Cảnh Duyệt biết điều kiện của Cảnh gia cũng coi như khá giả. Những người khác đều được ăn no, chỉ có mấy đứa con gái như Cảnh Đại Nha là không được ăn no.
Vào mùa vụ, Cảnh Đại Nha mới được ăn no, bởi vì bao nhiêu việc ngoài đồng đều trông cậy vào một mình nàng. Những lúc bình thường không phải mùa vụ, cũng chỉ được ăn no một nửa.
Cảnh Duyệt cảm thấy, chỉ cần thời đại này không thiếu lương thực, nàng sẽ không để bản thân bị đói. Nàng thử nghiệm dị năng của mình, phát hiện tất cả đều đi theo.
Ở mạt thế, đồng đội đều biết nàng có hai hệ dị năng. Dị năng hệ Sức mạnh và dị năng hệ Phong, hơn nữa cả hai loại dị năng này đều đã đạt đến thời kỳ đỉnh cao.
Điều mà đồng đội không biết là, nàng còn có một dị năng Không gian. Giai đoạn đầu, nàng cũng nhờ không gian này mà thu thập được rất nhiều siêu thị nhỏ và 1 lượng lớn lương thực.
Chỉ là trong mấy năm mạt thế đã bị nàng ăn sạch rồi, hiện tại trong không gian toàn là những thứ linh tinh nàng thu thập được, cùng với một số vũ khí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)