Vô Đầu Quỷ ôm cái đầu to của mình nói: “Ánh mắt của cô thôn nữ này không đúng lắm a. Sao tôi có cảm giác cô ta có thể nhìn thấy chúng ta a!”
Diễm Quỷ uốn éo cái eo nhỏ, nói: “Sao có thể chứ, bao nhiêu năm nay rồi, có mấy người có thể nhìn thấy chúng ta?
Trừ phi những đứa trẻ rất nhỏ, thỉnh thoảng có đứa có thể nhìn thấy chúng ta, thời đại bây giờ, không cho phép có sự tồn tại của thiên sư a, đạo sĩ, hòa thượng nữa rồi.
Yên tâm đi, không ai có thể nhìn thấy chúng ta đâu.”
Vương Vượng Vượng: “Vậy sao? Không ai có thể nhìn thấy các người sao?”
Vương Vượng Vượng đưa tay ra, Đảo Mai Quỷ liền không khống chế được bay về phía Vương Vượng Vượng, cổ trực tiếp bay vào trong bàn tay nhỏ bé trắng trẻo của Vương Vượng Vượng.
Diễm Quỷ: “Cô thôn nữ nhỏ, mày muốn làm gì, thả Đảo Mai Quỷ ra, tao tha cho mày một mạng.”
Vương Vượng Vượng: “Nếu tôi không thả thì sao?”
Nói xong, trái phải khai cung đánh về phía Đảo Mai Quỷ, đánh Đảo Mai Quỷ trực tiếp thành đầu lợn, hai dòng nước mũi màu máu từ từ chảy ra.
Hai má sưng vù giống như mỗi bên nhét một quả trứng gà.
Diễm Quỷ: “Trời đất ơi, con nhóc này tàn nhẫn vậy sao?”
Vương Vượng Vượng ném Đảo Mai Quỷ xuống đất.
Trong tay xuất hiện thêm một sợi dây thừng, ném về phía Diễm Quỷ, Diễm Quỷ muốn chạy, đã không kịp nữa rồi, ả ta bị trói thành bánh chưng.
Vô Đầu Quỷ trực tiếp quỳ xuống: “Đại sư, tha cho chúng tôi đi, mấy người chúng tôi ngoài việc dọa người, chưa bao giờ làm chuyện hại người, chúng tôi chiếm cứ nơi này, là vì nơi này không có người.
Đại sư, tha cho chúng tôi đi, chúng tôi lập tức rời đi, rời đi ngay.”
Vương Vượng Vượng nói: “Ừm, chính là nể tình các người không sát sinh, tôi mới giữ lại hồn phách của các người, sau này không được đến gần ngôi nhà này trong vòng 10 mét.
Còn để tôi nhìn thấy các người lảng vảng quanh đây, tôi trực tiếp bóp nát hồn phách của các người, hiểu chưa? Cút đi!”
Cô vung bàn tay nhỏ lên, sợi dây thừng tự động tuột khỏi người Diễm Quỷ, vừa rồi Diễm Quỷ thử vùng vẫy, là càng vùng vẫy càng chặt, suýt chút nữa siết đứt ả ta.
Ba con ma xám xịt bỏ chạy, Vương Vượng Vượng lấy Tịnh Hóa Phù từ trong không gian ra, phòng khách vốn bị âm khí bao quanh, nháy mắt đã sạch sẽ, cảm giác lạnh lẽo âm u vốn có, cũng biến mất rồi.
Âu Dương Mặc Kỳ là dị năng giả, mặc dù cách một cánh cửa lớn, anh vẫn cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo âm u trong nhà đã biến mất!
Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười, cô nhóc cũng khá lợi hại đấy, chỉ là cái tên này khó nói nên lời, vừa rồi anh suýt chút nữa gọi: Vương Vượng Vượng, nghe như tiếng chó sủa gâu gâu gâu.
Trưởng thôn này đúng là kỳ lạ a, đặt cho con gái cái tên chó sủa, cũng quá không nhã nhặn rồi đi.
Cửa lớn lại mở ra, Vương Vượng Vượng làm một động tác mời rất lịch thiệp!
Chỉ nửa giờ ngắn ngủi tiếp xúc, từ lời nói cử chỉ của cô, Âu Dương Mặc Kỳ đã phán đoán ra, hồn phách của cô gái này giống như anh, không phải của thế giới này, chắc cũng là từ đời sau đến đi!
Ác nữ Địa Phủ đang đắc ý quá mức vẫn chưa biết, lớp áo choàng xuyên không của mình đã rớt rồi.
Mấy liếm cẩu nằm sấp ở cửa lén lút nhìn vào trong cửa lớn, nhìn thấy cô út cao cao tại thượng nhà mình, đang ân cần hiến dâng với người đàn ông đẹp trai ngồi trên xe lăn.
Âu Dương Mặc Kỳ đứng lên từ xe lăn, Vương Vượng Vượng trực tiếp há hốc mồm, Âu Dương Mặc Kỳ đứng lên rất cao, ác nữ Địa Phủ cô chỉ đến vai anh, ánh mắt cô hướng về phía nửa thân dưới của anh, “vãi chưởng” xuyên qua lớp áo sơ mi bó sát cô nhìn thấy cơ bụng của đối phương, còn có vòng eo chó đực của anh, cặp đùi thon dài mạnh mẽ, cô nghiêng người, lại nhìn thấy bờ mông cong có độ đàn hồi.
Cực phẩm soái ca như vậy, nhất định phải vơ vào bát của mình!
Âu Dương Mặc Kỳ đưa tay ra nói: “Đồng chí Vương, có thể đỡ tôi một chút không? Đi đường xa mệt mỏi, tôi hơi đi không nổi nữa rồi.”
Dáng vẻ bệnh Tây Thi, khiến Vương Vượng Vượng hận không thể bế anh kiểu công chúa.
Không chút do dự vươn ma trảo ra, đỡ lấy cánh tay Âu Dương Mặc Kỳ nói: “Đi chậm thôi, không vội!”
Thẩm Phi: Mặc thiếu nhà bọn họ hôm nay bị sao vậy? Đang thăm dò cô thôn nữ? Lẽ nào cô thôn nữ là đặc vụ địch?
Triệu Vân Xuyên: Vãi chưởng, Mặc thiếu đây là động dục rồi, chủ động quyến rũ thiếu nữ vị thành niên như vậy? Vừa mới quen, đã lôi lôi kéo kéo không hay lắm đâu! Mặc thiếu, ngài sa ngã rồi.
Lưu Thuận: Mặc thiếu cuối cùng cũng thông suốt rồi a, không phải Mặc thiếu không gần nữ sắc, xem ra là chưa gặp đúng người, nhìn xem, nhìn xem, chủ động thế này, cứ phát triển như vậy, vài tháng nữa, nhà họ Âu Dương có thể bế chắt rồi, anh ta thầm tưởng tượng trong lòng, phải làm món gì ngon cho chắt của nhà họ Âu Dương.
Dương Binh: Nhân vật lớn từ Kinh Thành đến này, không phải là đến để tán gái đấy chứ? Dáng vẻ yếu đuối không thể tự lo liệu này, cô gái nhỏ người ta có thể nhìn trúng sao? Các cô gái bây giờ đều thích đàn ông cường tráng, có nên nhắc nhở nhân vật lớn một chút không? Thôi bỏ đi, đa sự thì có chuyện, anh ta vẫn nên giữ im lặng thì hơn, dù sao bo bo giữ mình là tốt nhất.
Vương Vượng Vượng đỡ Âu Dương Mặc Kỳ ốm yếu vào phòng, Âu Dương Mặc Kỳ di chuyển chậm chạp như ốc sên, cảm nhận sinh cơ truyền đến từ trên người cô gái nhỏ, anh lại lo lắng nhìn cô gái nhỏ, xem cô có chỗ nào không thoải mái không, anh tuy muốn sống, cũng không thể cướp đi sinh mệnh của người khác a.
Nhưng mà, cô gái nhỏ không có chút dị thường nào, khuôn mặt nhỏ nhắn kích động đỏ bừng, giống như một quả táo đỏ, khiến người ta muốn cắn một miếng.
Vương Vượng Vượng an toàn sắp xếp bệnh Tây Thi lên giường, còn chu đáo đắp cho anh một chiếc chăn mỏng.
Cô nhìn quanh bốn phía, Dương Binh rất biết làm việc, đồ đạc trong mỗi phòng và đồ dùng trên giường sưởi đều đầy đủ, ở đây là miền Bắc, đến mùa đông không làm giường sưởi thực sự sẽ rất lạnh.
Cho nên, mỗi phòng, Dương Binh đều yêu cầu làm thành giường sưởi giống như giường, bên trên trải chăn đệm, ga trải giường mới, trên giường sưởi của những người khác trải chiếu trúc. Giường sưởi ở các phòng khác tương đối lớn hơn một chút, tránh lúc có người đến, có thể ở tạm một chút, chỉ có phòng của nhân vật lớn, là giường sưởi một người ngủ, kích thước là kích thước của giường lớn khoảng 1m8.
Vương Vượng Vượng giám định xong, đây là một sở trưởng đồn công an biết nịnh nọt! Mặc dù, sắc tâm đầy mình, cũng không tiện ở lại lâu nữa, cô chào tạm biệt mấy người, về nhà rồi!
Lúc ở cửa, liền gặp mấy cái đuôi nhỏ của mình.
Người lười đến mức chỉ muốn dính trên ghế xích đu, quyết định ngày mai lên núi, kiếm chút đồ rừng bồi bổ cho mỹ nhân bệnh kiều!
Trong một ngọn núi sâu cách đó mấy ngàn dặm, Lai Phúc bị bầy sói đuổi một ngày một đêm sắp khóc rồi, nó một con chó Địa Ngục oai phong lẫm liệt, bị nhét vào cơ thể của một con chó đen lớn đi lạc trong núi sâu.
Nó chỉ có thể lờ mờ cảm nhận được khí tức của chủ nhân, khoảng cách với nó vô cùng xa xôi.
Đợi nó tìm được chủ nhân, nhất định phải hung hăng kiện tên Diêm Vương không biết xấu hổ.
Hãm hại nó và chủ nhân như vậy, nhất định phải để chủ nhân quậy tung Địa Phủ gà chó không yên, hu hu hu… nó bây giờ biến thành một con chó đen lớn thật thảm a.
Âu Dương Mặc Kỳ nói với ba người: “Sau này phải tôn trọng con gái nhà họ Vương một chút, cô ấy là thiếu phu nhân tương lai của nhà họ Âu Dương, cô ấy chính là sinh cơ của tôi!”
Ba người há hốc mồm, bọn họ ít nhiều cũng nghe nói về chuyện của Âu Dương Mặc Kỳ. Cũng biết mục đích đến đây, không ngờ, sinh cơ của Mặc thiếu vậy mà lại là cô gái nhỏ vừa rồi.
Thẩm Phi đột nhiên giác ngộ, hỏi: “Mặc thiếu, ngài và cô ấy tiếp xúc xong, bây giờ có cảm giác gì?”
Âu Dương Mặc Kỳ: “Lúc xuống xe tôi cảm thấy khó thở, cả người vô lực, lúc cô ấy đến gần tôi, tôi liền cảm thấy hô hấp thông suốt hơn rất nhiều, cô ấy chạm vào tôi, tôi cảm thấy trên người cô ấy có một luồng sức mạnh cuồn cuộn không ngừng tràn về phía tôi.
Bây giờ tôi thoải mái chưa từng có.
Cho nên, sau này, cố gắng tạo cơ hội cho tôi và cô ấy tiếp xúc.
Phải giữ bí mật, kẻ thù chính trị của ông nội nếu biết được, tôi đã tìm thấy sinh cơ, nhất định sẽ ra tay.”
Ba người: “Rõ, Mặc thiếu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)