Sau đó, Lưu Mai hết cách, đành để người khác đi, cô ấy ở nhà dỗ dành Vương Vượng Vượng, không lâu sau, người lên núi truyền về tin dữ, một con lợn rừng xuống núi, húc chết 3 người phụ nữ, 5 người bị thương nặng, Lưu Mai sợ hãi một trận, cô ấy nhìn Vương Vượng Vượng hôm nay có biểu hiện bất thường, là đứa trẻ này đã cứu cô ấy và con.
Tối hôm đó, Lưu Mai nằm mơ một giấc mơ, mình cũng đi theo lên núi, cuối cùng, bị lợn rừng đuổi ngã xuống núi, một xác hai mạng.
Cô ấy tỉnh dậy từ cơn ác mộng, cảm giác chân thực đó, khiến cô ấy khó chịu đến nghẹt thở.
Cô ấy kể lại giấc mơ của mình cho Lưu Quế Hoa và chồng mình, Lưu Quế Hoa nói: “Là Vượng Vượng đã cứu con và đứa bé, trong lòng con biết là được rồi, đừng nói ra ngoài.”
Sau này nữa, lúc cô ấy mang thai đứa thứ hai Vương Tiểu Vũ, bị sinh khó, ngay lúc mọi người đang luống cuống tay chân, không biết làm sao, Vương Vượng Vượng mà mọi người tưởng đang ngủ trong phòng lại tìm được bà đỡ ở làng bên cạnh về.
Lúc đó cô mới 8 tuổi thôi, từ những lời phàn nàn đứt quãng của bà đỡ mới biết, Vương Vượng Vượng đội mưa to gió lớn đi tìm bà ấy, bà đỡ nói: “Chưa từng thấy đứa trẻ nào tà môn như vậy, bé tí tẹo, vậy mà lại một mình lật núi giữa đêm hôm khuya khoắt, cầm một nắm tiền giấy tìm đến tôi.
Tôi không muốn đến, con bé liền quỳ dưới trời mưa to không chịu đi.
Sau đó, con trai tôi nhìn không nổi nữa, mượn xe bò đưa tôi đến.”
Vương Vượng Vượng dầm mưa ốm mất nửa tháng, Lưu Mai và đứa bé mẹ tròn con vuông.
Vì vậy, Lưu Mai ngày nào cũng dạy dỗ hai đứa con của mình: “Mạng của các con đều do cô út cho, sau này, các con có thể không hiếu thuận với cha mẹ, nhưng nhất định phải hiếu thuận với cô út.”
Những đứa trẻ lớn lên dưới sự giáo dục như vậy, trong đầu như bị đóng dấu, kiên định trở thành liếm cẩu số một và liếm cẩu số hai của Vương Vượng Vượng.
Cho nên, mẹ bọn chúng để lại đồ ăn ngon cho cô út, bọn chúng chưa bao giờ oán hận, bọn chúng cảm thấy, đồ tốt đều nên là của cô út! Không ai được phép có ý kiến.
Vương Vượng Vượng vừa nhớ lại đến đây, liếm cẩu số một và liếm cẩu số hai đã về rồi!
Xách cái lồng trên tay, Vương Tiểu Long dùng giọng điệu cưng chiều nói: “Cô út, hôm nay cô ở nhà có vui không?”
Vương Vượng Vượng cạn lời: Giọng điệu dỗ trẻ con này là sao? Coi cô là kẻ ngốc, hay là thiểu năng? Cần một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch như cháu cưng chiều sao?
Liếm cẩu số hai Vương Tiểu Vũ nói: “Tèn ten ten… Cô út, nhìn xem, mau nhìn xem, cháu và anh trai bắt được tôm cho cô này! Tôm cô thích ăn nhất đấy!”
Được rồi, đều cùng một điệu bộ, học từ mẹ bọn chúng!
Vương Tiểu Minh cũng từ ngoài cửa chạy về, còn khóc nữa.
Ác nữ Địa Phủ siêu cấp bênh vực người nhà, hỏi: “Vương Tiểu Minh, bùn trên người cháu là sao? Ai bắt nạt cháu?”
Vương Tiểu Minh chạy thẳng đến cách Vương Vượng Vượng một mét, cậu bé sợ làm bẩn quần áo của cô út, trong mắt rưng rưng nước mắt nói: “Cô út, cháu cũng bắt được một con tôm, bị Cẩu Đản cướp mất rồi, còn đẩy cháu ngã xuống bùn nữa.”
Đây là liếm cẩu số ba: Vương Tiểu Minh.
Ác nữ Địa Phủ cười khẩy: “Đi, cô út đi báo thù cho cháu!”
Một tiếng ra lệnh, Vương Tiểu Long, Vương Tiểu Vũ, Vương Tiểu Minh, Vương Đại Nha và Vương Nhị Nha đều răm rắp đi theo sau.
Vương Vượng Vượng đi phía trước, dựa vào ký ức của nguyên chủ, đi đến chỗ bình thường hay mò tôm bắt cá, quả nhiên, thằng Cẩu Đản đó đang đứng ở đó, ra oai diễu võ!
Vương Vượng Vượng đi thẳng đến trước mặt Cẩu Đản nói: “Thằng nhóc ranh, không muốn bị đòn thì trả lại con tôm Vương Tiểu Minh vừa mò được cho tôi.”
Cẩu Đản nhìn thấy, Vương Tiểu Minh gọi người cô mà cậu ta ghét đến, có chút chột dạ, cậu ta nhìn ngó xung quanh, gân cổ lên hét: “Mẹ ơi! Cha ơi! Ông bà nội ơi! Có người muốn đánh đứa con trai độc đinh ba đời của mọi người này!”
Sau đó, Vương Vượng Vượng liền nhìn thấy từ xa vèo vèo vèo lao ra mấy “bóng dáng oai phong”.
Trong cái thời đại nghèo đến mức ai cũng gầy gò này, cả nhà này lại béo múp míp.
Đợi bọn họ đến gần, nhìn tướng mạo này, Vương Vượng Vượng vui vẻ rồi.
Tướng mạo của thằng Cẩu Đản này có đường duyên phận người thân với mẹ nó, nhưng cha nó và ông bà nội nó, đều không có đường duyên phận người thân.
Đây là hít được một cái dưa lớn rồi.
Như vậy chỉ có hai trường hợp, thứ nhất, mẹ Cẩu Đản vụng trộm sinh ra Cẩu Đản.
Thứ hai, Cẩu Đản là con của anh chị em mẹ Cẩu Đản.
Dù là trường hợp nào, cha của Vương Cẩu Đản là Vương Xung và Vương Lão Hán, Vương Bà Tử đều không thể dung túng cho Triệu Cố Đệ này.
Nghe cái tên này xem, Cố Đệ, phải chăm lo cho em trai, tên gọi cũng sặc mùi Phục Địa Ma như vậy.
Vương Lão Hán lên tiếng trước: “Vượng Vượng à, cháu là một cô gái lớn rồi, sao còn bắt nạt một đứa trẻ con thế.”
Vương Vượng Vượng: Lão già này, sao lại có mùi trà xanh thế nhỉ.
Vương Vượng Vượng nói: “Bác trai, con tôm trong tay Vương Cẩu Đản, là do Tiểu Minh nhà cháu mò lên, cháu là muốn để Cẩu Đản vật quy nguyên chủ.
Thứ hai, bác trai bị dị ứng với tôm cá, anh Xung cũng bị dị ứng với tôm cá, theo di truyền học mà nói, nếu Cẩu Đản là con trai “ruột” của anh Xung, Cẩu Đản cũng nên bị dị ứng với tôm cá, cho nên, cháu cũng đến để ngăn cản Cẩu Đản ăn tôm cá, lỡ như xảy ra hiện tượng dị ứng, nghiêm trọng còn có thể ngạt thở, mất mạng đấy!”
Vương Tiểu Minh lén lút chạy tới, nhân lúc mọi người đang ngẩn người, cướp lại con tôm của mình.
Vương Xung hỏi: “Em Vượng Vượng, ý em là, nếu anh bị dị ứng với tôm cá, Cẩu Đản nếu là con trai ruột của anh, cũng chắc chắn sẽ bị dị ứng đúng không.”
Vương Vượng Vượng gật đầu nói: “Từ góc độ y học mà nhìn, là như vậy.”
Thể chất dị ứng có thể có tính di truyền nhất định, chứ không hoàn toàn di truyền, nhưng mà, lúc này, không di truyền cũng phải di truyền thôi.
Nói xong, Vương Vượng Vượng dẫn bọn trẻ tiêu sái rời đi.
“Huyền ngoại âm” của cô đã ném cho Vương Xung rồi, phần còn lại xem bản thân anh ta thôi.
Muốn có con trai thì ngậm đắng nuốt cay, muốn sự thật, con trai sẽ không còn, cô lấy danh hiệu ác nữ Địa Phủ của mình ra đảm bảo: Cẩu Đản tuyệt đối không phải con trai của Vương Xung.
Lúc này, Vương Vượng Vượng nói với mẹ ruột, bảo bà cố ý hay vô ý theo dõi diễn biến tiếp theo.
Đợi đến tối nằm xuống, Vương Vượng Vượng mới nhớ tới Lai Phúc của cô! “Mẹ kiếp, Diêm Vương đưa tôi đến cái nơi chim không thèm ỉa này, không phải là muốn chiếm đoạt Lai Phúc của tôi đấy chứ.”
Cô lại nằm xuống, ngày đầu tiên bị “đày ải” này trôi qua thật gà bay chó sủa, nguyên chủ này chắc cũng có chút thần thông, vừa rồi cô nói với Lưu Quế Hoa, Cẩu Đản không phải con trai ruột của Vương Xung, Lưu Quế Hoa thậm chí còn không hỏi một câu: Sao con biết?
Người bình thường, không phải đều nên thắc mắc một chút sao?
Mẹ cô khác người vậy sao? Mệt quá, mơ mơ màng màng cô liền ngủ thiếp đi!
Nhà Vương Xung thì không được hòa thuận như vậy, Vương Xung về nhà, càng nhìn Cẩu Đản càng thấy không giống người nhà mình, nhưng lại có chút giống Triệu Cố Đệ.
Anh ta nhớ lại từng chi tiết lúc Triệu Cố Đệ sinh Cẩu Đản, hôm đó, Triệu Cố Đệ vác bụng bầu to vượt mặt, nhận được lời nhắn của người khác mang đến, nói em dâu cô ta sắp sinh rồi.
Cô ta sốt sắng đòi về nhà mẹ đẻ, Vương Xung không yên tâm, muốn đi cùng.
Nhưng Triệu Cố Đệ viện đủ mọi lý do ngăn cản anh ta đi theo.
Cuối cùng vẫn không lay chuyển được ý niệm thương xót đứa con trong bụng của Vương Xung quá mạnh mẽ, đành để anh ta đi theo.
Đến nhà họ Triệu, bố vợ sai anh ta đi lên trấn mua đường đỏ, đợi anh ta đi về mất 3 tiếng đồng hồ, phát hiện vợ mình cũng sinh rồi!
Người nhà họ Triệu nói: “Vợ con bị dọa, cũng sinh non rồi.”
Lúc đó Vương Xung đều chìm đắm trong niềm vui sướng vì mình có con trai, đâu thèm quản vì sao lại sinh non.
Anh ta có được một cậu con trai mập mạp, em vợ có được một cô con gái gầy gò!
Ánh mắt em vợ thèm thuồng nhìn con trai mình, khiến anh ta đến nay vẫn khó quên.
Nhưng bây giờ, anh ta cảm thấy, chỗ nào cũng lộ ra vẻ kỳ quái!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

