Vương Vượng Vượng đã sống thành dáng vẻ mà người trong làng ghen tị nhất. Buổi sáng, cô lấy cớ đi phụ đạo cho Âu Dương Mặc Kỳ, nhưng thực chất là đến để ăn uống. Âu Dương Mặc Kỳ sắm riêng cho cô một chiếc ghế tựa, kiểu dáng gần giống cái ở sân nhà cô, lại còn trải thêm tấm đệm êm ái nhất, mua chăn mới. Cô buồn ngủ thì ngủ, tỉnh dậy thì ăn đủ loại đồ ăn vặt.
Lưu Thuận thì vắt óc nghiên cứu các món ăn, còn Âu Dương Mặc Kỳ hoặc là ngồi im lặng đọc sách bên cạnh Vương Vượng Vượng, hoặc là xoa bóp vai cho cô, thông qua việc xoa bóp để điên cuồng hấp thụ sinh cơ.
Vương Vượng Vượng nhìn ra rồi, sự suy nhược của anh giống như một cái phễu bị rò rỉ vậy, còn thể chất của cô lại đặc biệt. Qua vài lần quan sát, ác nữ Địa Phủ thông minh đã đoán ra nhu cầu của Âu Dương Mặc Kỳ. Trên người cô có thứ mà Âu Dương Mặc Kỳ cần. Hình như mỗi lần cô đến vào buổi sáng, anh đều yếu ớt hơn một chút, nhưng sau khi cô ở lại cả buổi sáng, trông anh lại khỏe mạnh hơn rất nhiều.
Bây giờ cô giống như một thiết bị sạc pin của Âu Dương Mặc Kỳ vậy. Cô cũng đã thử cảm nhận, việc sạc pin cho Âu Dương Mặc Kỳ hoàn toàn không gây tổn hại gì cho cô!
Vì vậy, cô thản nhiên tận hưởng mọi thứ mà Âu Dương Mặc Kỳ mang lại, đây là những gì cô xứng đáng được nhận.
Buổi trưa, cô kiên quyết về nhà ăn cơm. Buổi chiều sau khi ngủ trưa, cô dẫn theo mấy đứa trẻ bám đuôi lên núi săn thú, xuống sông bắt cá bắt tôm. Kể từ khi cứu Vương Viên, chiều nào Vương Viên cũng kiên trì đến báo danh. Vương Xung rất vui vì con gái có bạn chơi ở thôn Vương Gia, cũng rất biết ơn những thứ mà Vương Vượng Vượng chia cho Vương Viên mỗi ngày.
Chỉ cần là đồ bắt được, năm đứa trẻ đều được chia đều. Lúc đầu Vương Viên không chịu nhận, nhưng sau khi Vương Vượng Vượng biến sắc mặt, cô bé đành ngoan ngoãn mang về nhà. Tuy nhiên, những ngày sau đó, cô bé càng chăm chỉ hơn. Cô bé là một đứa trẻ tinh ý, thấy việc là làm, căn bản không cần người khác sai bảo, tự mình có thể tìm đủ mọi việc để làm, tuyệt đối không cho phép bản thân lười biếng.
Vương Dũng đã đi được ba ngày, nói là đi giúp bạn ở làng bên xây nhà. Tối nay lúc đang ăn cơm thì anh ta về. Vương Vượng Vượng đang ăn, ngẩng đầu lên nhìn, sắc mặt lập tức đen lại!
Vương Vượng Vượng: “Vương Dũng, không được vào, đứng ngay ở cửa cho em!”
Vương Dũng vừa nhấc chân lên đành rụt lại, nói: “Em gái, mấy ngày nay anh đâu có chọc em giận. Anh đi ba ngày rồi, vừa mới về, sắp chết đói đến nơi, cho anh ba ăn cơm trước được không?” Anh ta mặt dày van nài.
Mấy ngày nay Trương Cúc biểu hiện cũng rất tốt, biết đối xử tốt với con gái rồi, lại còn chăm chỉ hơn nhiều. Mặc dù vẫn không sánh bằng chị dâu cả và chị dâu hai, nhưng ít ra cũng tiến bộ hơn rất nhiều. Hôm qua, Vương Vượng Vượng còn thưởng cho cô ta một hộp kem con trai nữa.
Bây giờ nghe Vương Vượng Vượng mắng Vương Dũng, cô ta lập tức đứng lên hùa theo: “Ông nó à, em gái không cho ông vào, chắc chắn là có tính toán của em ấy, bảo ông đứng thì ông cứ đứng đi.”
Nói xong, cô ta lấy lòng nhìn Vương Vượng Vượng. Vương Vượng Vượng trao cho cô ta một ánh mắt khen ngợi sự biết điều.
Vương Vượng Vượng hỏi: “Vương Dũng, anh thành thật khai báo, ba ngày nay anh đi đâu? Nếu không thành thật, em sẽ không cứu anh đâu, anh chắc chắn sẽ chết bất đắc kỳ tử trong vòng bảy ngày.”
Vương Dũng nghe vậy, rùng mình một cái. Vương Vượng Vượng nhìn nữ quỷ đang cõng trên lưng anh ta, nữ quỷ nở nụ cười âm u với tất cả mọi người!
Vương Dũng còn định nói là đi giúp bạn xây nhà, nhưng thấy em gái mình lạnh lùng nhìn chằm chằm ra phía sau lưng, anh ta bỗng cảm thấy lạnh toát sống lưng, anh ta sợ rồi.
Vương Dũng đóng cửa sân lại, nói: “Bạn anh lừa anh, bảo là đi xây nhà cho cậu ta, nhưng sau đó lại dẫn mấy đứa bọn anh vào núi. Mấy ngày trước cậu ta vô tình phát hiện ra một ngôi mộ, muốn dẫn bọn anh đi đào cái mộ đó.”
Mọi người nghe xong đều lạnh sống lưng. Lưu Quế Hoa cầm chổi lao tới, quất cho Vương Dũng một trận. Vương Dũng không dám nhúc nhích, ngồi xổm ôm đầu chịu trận đòn mắng của mẹ ruột.
Thấy đánh cũng hòm hòm rồi, Vương Vượng Vượng hỏi: “Các người có đào được thứ gì không?”
Vương Dũng: “Không có, đó là một ngôi mộ trống, đã bị người ta đào sạch từ lâu rồi. Mấy đứa bọn anh chẳng tìm được gì nên đành đi về.”
Vương Vượng Vượng: “Nực cười, không lấy được đồ mà còn rước họa vào thân. Mấy ngày nay anh có cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, tối ngủ còn có cảm giác bị ai đè không? Chúc mừng anh nhé, anh rước về một nữ quỷ rồi đấy.”
Nữ quỷ nghe vậy, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn Vương Vượng Vượng.
Vương Vượng Vượng nói: “Thứ quỷ quái, còn nhìn tôi nữa, tôi móc đôi mắt của mày ra!”
Lưu Quế Hoa vội vàng chạy tót về bên cạnh Vương Vượng Vượng, cầm chổi trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Vương Dũng đã sợ đến mức suýt vãi ra quần, răng anh ta va vào nhau lập cập. Tất cả mọi người trong nhà đều đồng loạt xích lại gần Vương Vượng Vượng, tạo thành tư thế bảo vệ.
Con chuột nhỏ của Âu Dương Mặc Kỳ chạy về nhà mới, báo cáo với Âu Dương Mặc Kỳ chuyện Vương Dũng mang về một con quỷ. Âu Dương Mặc Kỳ không ngồi yên được nữa, anh ngồi lên xe lăn, cầm theo đĩa bánh ngọt Lưu Thuận vừa làm xong, bảo Thẩm Phi đẩy ra ngoài.
Mặc dù biết Vương Vượng Vượng rất lợi hại, nhưng anh vẫn có chút lo lắng.
Triệu Vân Xuyên bỏ dở công việc đang làm cũng đi theo, cậu ta là vệ sĩ, bắt buộc phải theo sát Mặc thiếu.
Khi Âu Dương Mặc Kỳ gõ cửa lớn, tiếng gõ cửa trực tiếp làm Vương Dũng sợ vãi ra quần. Anh ta đang ngồi xổm, mọi người liền nhìn thấy dưới mông Vương Dũng xuất hiện một vũng chất lỏng màu vàng khả nghi.
Không có ai ra mở cửa, Vương Dũng đành mặt dày đứng dậy đi mở. Chỉ cần anh ta không ngại, người ngại sẽ là người khác.
Kẻ nào có ác ý với cô, cô có thừa thủ đoạn để bóp chết kẻ đó.
Vương Dũng run rẩy gọi: “Em gái, cứu anh ba ruột của em với! Sau này, em bảo anh ba đi hướng Đông, anh ba tuyệt đối không đi hướng Tây, em bảo anh ba đi đuổi chó, anh tuyệt đối không đi bắt gà. Anh là anh ba ruột của em mà, mặc dù biết em chướng mắt anh, nhưng nếu anh chết, cha mẹ sẽ buồn lắm.”
Vương Vượng Vượng: “Cứu anh cũng được, năm nay, mỗi ngày phải đi làm như anh cả anh hai, không được ra khỏi làng, mỗi ngày phải kiếm đủ 10 điểm công. Năm nay anh có rất nhiều kiếp nạn, chỉ có ngoan ngoãn ở nhà mới có thể hóa giải!”
Tất nhiên, đoạn sau là cô dọa anh ta thôi, cô chỉ không muốn ông anh ba không có não này ra ngoài gây chuyện.
Vương Dũng: “Được được được, em gái nói sao anh làm vậy, sau này tuyệt đối không làm trái ý em gái.”
Vương Vượng Vượng bước về phía Vương Dũng. Mặc dù mọi người không nhìn thấy, nhưng theo mỗi bước chân của Vương Vượng Vượng, mọi người đều cảm thấy như bị một thứ gì đó đè nặng. Chỉ có Âu Dương Mặc Kỳ biết, đây gọi là “uy áp”.
Nữ quỷ khi thấy Vương Vượng Vượng đến gần, đã bị uy áp chấn nhiếp đến mức hồn phách không ổn định. Vương Vượng Vượng nói: “Mày đã sát sinh rồi, không giữ mày lại được nữa.”
Nói xong, cô vươn tay, cách không nhấc bổng nữ quỷ lên. Mọi người chỉ thấy Vương Vượng Vượng nói chuyện với không khí, còn đưa tay làm tư thế tóm lấy một vật gì đó, tiếp theo bàn tay cô siết chặt lại, nữ quỷ liền hồn bay phách tán.
Người khác không nhìn thấy, chỉ có Âu Dương Mặc Kỳ nhìn thấy rất rõ ràng. Sau đó, chưa kịp thu ánh mắt lại, Vương Vượng Vượng đã quay đầu nhìn Âu Dương Mặc Kỳ: “Anh nhìn thấy à?”
Âu Dương Mặc Kỳ không muốn nói dối, liền thành thật gật đầu.
Vương Dũng lập tức cảm thấy cảm giác ớn lạnh sau lưng biến mất, cảm giác nặng nề đó cũng tan biến.
Anh ta chỉ muốn quỳ lạy em gái nhà mình.
Anh ta thề: Sau này tuyệt đối mọi chuyện đều nghe theo em gái, em gái nhà anh ta là người có bản lĩnh, đi theo em gái, chắc chắn sẽ được ăn sung mặc sướng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)