Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ác Độc Chủ Mẫu Mỗi Ngày Đều Nổ Lực Tẩy Trắng Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

"Thế nào." Từ Vị Bắc mở miệng: "Ngươi định đến đây tỷ thí với ta sao?"

Nửa đêm nửa hôm, đám nữ nhân này, người sau điên hơn người trước.

Theo hắn thấy, thượng lương không chính thì hạ lương tất loạn, đám thiếp thất này cũng bị Cố Uyển Ninh dẫn dắt thành bất thường cả rồi.

Tứ di nương lúc này mới hoàn hồn, lắp bắp nhưng giọng lại vang dội: "Hầu... Hầu gia!"

Tiếng gọi này khiến Từ Vị Bắc đang không đề phòng bị dọa đến mức suýt ném cả chén trà trong tay.

Chẳng lẽ đây là một đứa ngốc?

Lúc trước hắn chỉ muốn nạp ba phòng thiếp thất, Chu Nha Nha này là bị ép buộc nhét vào.

Chứ bằng không, hắn làm sao lại có hứng thú với một tiểu cô nương mới 13 tuổi chứ?

Hắn cũng không phải cầm thú.

"Ngươi nửa đêm ăn mặc thế này, tìm ta làm gì?" Giọng Từ Vị Bắc lạnh lùng.

Tứ di nương: Chuyện này có thể nói sao?

"Nói thật!" Từ Vị Bắc thấy nàng đảo tròng mắt, liền đoán được nàng định nói dối, lập tức quát lớn.

Tứ di nương: "Nô... nô tỳ đi tìm Đại di nương nói chuyện, nha hoàn lại bảo... bảo nàng ất đến tìm ngài rồi; nô tỳ lại đi tìm Nhị di nương, cũng nói là đến tìm ngài... nô tỳ liền nghĩ, mọi người đều đến, nô tỳ không đến có phải không hay lắm không?"

Từ Vị Bắc: "..."

Đây thật sự là một đứa ngốc.

Nàng ta sẽ không tưởng Nhị di nương và Đại di nương nửa đêm tới đây là để ăn tiệc, nên nàng ta cũng tới góp phần đấy chứ?

"Còn về bộ y phục này." Tứ di nương có chút ấm ức: "Phu nhân không cho bọn nô tỳ qua lại riêng tư, nên nô... nô tỳ chỉ có thể lén lút mà thôi."

Từ Vị Bắc thầm nghĩ, có chút tâm cơ cũng không hẳn là chuyện xấu.

Bởi vì người thiếu tâm cơ thực sự có thể chết người.

Chứng dị ứng với kẻ ngốc của hắn lại muốn phát tác rồi.

"Bây giờ, ngươi, cút về, cấm túc!" Từ Vị Bắc từng chữ từng chữ lạnh lùng quát lên.

Kẻ từng nhờ hắn trông coi nàng ta chắc cũng sắp trở về rồi.

Làm ơn may chóng mang nàng ta đi, hắn thực sự chịu không nổi nữa.

Tứ di nương lập tức tỏ vẻ ấm ức, lẩm bẩm: "Phải cấm túc thật sao? Nô tỳ cũng không biết là không được đến, sớm biết vậy đã không tới... hay là ngài cho người đánh nô tỳ mấy roi, đừng cấm túc."

Không cho ra khỏi cửa, chẳng khác nào lấy mạng nàng ta.

Cao Lãm nhìn sắc mặt Từ Vị Bắc, lập tức cảm thấy không ổn, liền vội đuổi người ra ngoài: "Quân lệnh như sơn, không thể mặc cả!"

"Ta mà là binh sĩ của Hầu gia thì tốt rồi." Tứ di nương lẩm bẩm.

Nàng ta cũng muốn xông pha trận mạc giết địch mà.

Cao Lãm: Tổ tông ơi, người có thể ngậm miệng lại không?

Trong phủ này, nhìn qua thì chỉ có Tam di nương là thông minh một chút, khiến người ta bớt lo lắng.

Từ Vị Bắc tức giận, sáng hôm sau liền sai người đến hậu viện truyền lời cho tất cả nữ nhân: tuyệt đối không được tới thư phòng tìm hắn, ai trái lệnh thì trực tiếp đánh gãy chân!

Cố Uyển Ninh cũng nhận được thông báo này.

Nhị Nha lấy làm khó hiểu: "Mới sáng sớm tinh mơ mà Hầu gia đã nổi điên gì vậy chứ!"

Nhưng bọn họ lại không nghĩ đến một chuyện, trong ba năm qua, Từ Vị Bắc sao lại không có nữ nhân được chứ?

Nếu nàng nhớ không lầm, bên cạnh Từ Vị Bắc có người được gọi là "nha hoàn thông phòng" thì phải?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc