Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Thực sự không..."
Đoạn Kỳ nắm lấy vạt áo tôi và liên tục hỏi, tôi có thể cảm thấy tay anh run rẩy.
Anh sợ rằng tôi sẽ đưa ra câu trả lời, và cũng sợ rằng sẽ không có câu trả lời.
Tôi cố nén nước mắt, kéo lại vạt áo từ tay Đoạn Kỳ, cầm chổi quét sạch nước đọng trên mặt đất: “Thiếu gia, mời người trở về đi, mưa tạnh rồi, Thẩm Uyển đi quét nước."
Đoạn Kỳ bỗng nhiên ngã xuống đất phun ra một ngụm máu, anh bị thương đã lâu nhưng không chịu về nhà chữa bệnh, vẫn ngoan cố như xưa.
Tôi quay lại, không nhìn anh nữa, mím môi, nước mắt chảy dài trên mặt.
Tôi nhận được một lá thư từ phu nhân vào đêm hôm đó, nhà họ Đoạn rời khỏi Hải Thành, và muốn tôi phục vụ kẻ thù giết cha của Đoạn Kỳ, Hồ Tuấn, trở thành vợ lẽ thứ chín của hắn.
Chuyện này diễn ra trong sáu năm.
5
Đoạn Kỳ sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.
Anh nhốt tôi lại, chắc là định để tôi tự chết, nhưng phu nhân đã tìm thấy tôi và đưa tôi về nhà họ Đoạn.
Phu nhân dường như đã thay đổi rất nhiều, khuôn mặt lãnh đạm trước đây trở nên yêu kiều hơn một chút, nắm lấy tay tôi, không khỏi thở dài nói: “A Uyển lớn rồi, càng ngày càng quyến rũ.”
Bà ấy nói đứa cô gái ngoan như tôi không nên bị nhốt ở đây, bà muốn chọn cho tôi một gia đình tốt, đồng thời cảm ơn những nỗ lực của tôi trong những năm qua.
Tay phu nhân ấm áp, trên mặt tươi cười, nhưng trong mắt vẫn không che giấu được sự tính toán.
Tôi vờ như không để ý, gật đầu đồng ý: “Tuỳ phu nhân.”
Nếu đây là một phần dự đoán khác của phu nhân, tôi hoàn toàn không có sức chống cự.
Lúc đó tôi đã nghĩ mình sẽ không giống như chị Tiểu Hoa, nhưng không ngờ rằng số phận đã đuổi kịp tôi sau nhiều năm, tôi không thể trốn thoát.
Phu nhân mời tôi ăn tối, và Đoạn Kỳ xuất hiện với một người phụ nữ.
Sau bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đã đến lúc anh phải kết hôn.
Cả hai bọn họ đứng bên nhau như một cặp trời sinh, quá xứng đôi vừa lứa.
Chiếc nhẫn đẹp nhất Hải Thành đang đeo trên ngón tay cô ấy, tỏa sáng rực rỡ đáng ghen tị, chiếc nhẫn bạc trơn tôi giấu dưới cổ áo đương nhiên không thể so sánh được.
Đột nhiên tôi nhớ đến lời anh từng nói: "Anh, Đoạn Kỳ, xin thề rằng anh sẽ chỉ yêu vợ mình, A Uyển, và anh sẽ không kết hôn nếu người đó là không phải là em!"
Có những cơn đau âm ĩ trong tim tôi, như thể bị một vật sắc nhọn đ.â.m mạnh.
Nhìn thấy tôi, vẻ đẹp trai hoàn hảo của Đoạn Kỳ lập tức biến mất, tôi còn tưởng rằng anh không muốn gặp tôi, nhưng phu nhân lại ở đây.
"Phu nhân, tôi ăn no rồi, tôi về trước." Tôi không dám nán lại nữa, vội vàng rời đi.
Nửa đêm, tuyết lại rơi.
Trong sân nơi tôi ở có một cây mận đỏ, tháng mười hai là thời kỳ ra hoa, bước ra khỏi cửa là có thể nhìn thấy những cành đào đỏ rực. Mỗi lần Đoạn Kỳ mở cửa đi vào, trên người đều là gió tuyết, rơi vào trong đó vài cánh hoa mận đỏ.
Ngay khi tôi đang suy nghĩ, cánh cửa bị khóa mở ra, Đoạn Kỳ thực sự bước vào.
Vẫn như xưa, ánh trăng và gió thoảng hương mận.
Tưởng chừng như sáu năm chẳng tồn tại, tôi vẫn là đứa bé què và anh mang bánh nếp đến bên tôi.
Kiếm và s.ú.n.g ở tiền tuyến đã mài giũa tuổi trẻ của anh, lông mày và đôi mắt của anh đã trở nên sắc bén hơn, anh không giống như anh trước đây.
Anh lảo đảo đi về phía tôi, lúc này tôi mới nhận ra anh đã uống rất nhiều, hai má ửng hồng, hai mắt mờ đi.
Tôi nghĩ chắc anh coi tôi là vợ mình nên ôm tôi chặt đến mức tôi không thở được.
“Em lại định kết hôn à…” Đoạn Kỳ vùi mặt vào cổ tôi, giọng nghèn nghẹn.
Hóa ra là anh nhận ra tôi, say quá, tưởng là trong mơ sao?
Em cưới hay không không quan trọng, em lấy ai cũng không quan trọng, phu nhân muốn em đi, em không nhất định phải đi.
Như bà ấy đã nói, chúng tôi là định mệnh không liên quan gì đến nhau, thời gian sáu năm cũng không thể khổ tận cam lai.
“Đừng đi…” Đoạn Kỳ ôm tôi vào lòng ngã xuống giường: “A Uyển, đừng đi…”
Sợi chỉ thắt chặt trong tim tôi giờ phút này đã hoàn toàn bị đứt.
Tôi thú nhận với bản thân rằng tôi muốn ôm anh, chỉ một lần này thôi. Tôi vùi đầu thật sâu vào n.g.ự.c Đoạn Kỳ, ôm lấy anh khiến tôi cảm thấy thoải mái, chìm vào giấc mộng.
Trong giấc mơ, tôi trở về tuổi thơ.
Đoạn Kỳ nằm ngoài hiên đọc sách, đọc tiếng Anh mà tôi không hiểu. Tôi tò mò rướn người lên xem những biểu tượng nhỏ kỳ lạ đó.
“Ôi!” Tôi che đầu, Đoạn Kỳ gõ đầu tôi: “Sao lại lười nữa?”
Tôi vội vàng phe phẩy chiếc quạt trong tay: “Em không có! Em chỉ muốn học thôi."
Đoạn Kỳ nhướng mày: “Muốn học tiếng Anh sao?"
Tôi gật đầu.
Đoạn Kỳ chỉ ra một câu, dạy tôi mấy lần, nhưng tôi phát âm không chuẩn, bèn gãi đầu hỏi: “I love you nghĩa là gì?”
“Chờ anh đọc chính xác sẽ nói cho em biết.” Đoạn Kỳ nở nụ cười rạng rỡ.
Vì vậy tôi tiếp tục luyện tập, nếu không có việc gì làm, tôi sẽ nói với Đoạn Kỳ một câu, và anh sẽ kiên nhẫn đáp lại tôi bằng một câu tiêu chuẩn: I love you.
Cho đến một ngày sau khi tôi nói xong, anh bất ngờ nói: “Anh yêu em”.
Tôi ngơ ngác đỏ mặt, không hiểu sao tự nhiên anh lại tỏ tình.
Nhưng anh gõ đầu tôi: “Đồ ngốc! I Love you nghĩa là anh yêu em!"
Bị chọc ghẹo, tôi lập tức xấu hổ không dám ngẩng đầu nhìn anh .
Trong mơ, tôi lại nhìn thấy khuôn mặt của phu nhân, bà ấy nói: "Đi đi, nếu không Đoạn Kỳ sẽ chết."
Những người hầu của nhà họ Đoạn đi về phía tôi, vài người trong số họ nói rằng phu nhân là ân nhân của chúng tôi.
Tôi lại mơ đến ngày chia tay, Đoạn Kỳ bảo tôi đợi anh, nhìn bóng lưng rời đi, cuối cùng tôi lấy hết dũng khí gọi anh ấy: “Đoạn Kỳ, đừng đi…”
Nhưng anh đâu có nghe thấy, vẫn như giấc mơ trước, anh ra đi mãi mãi không quay lại.
“Đừng… đừng!” Tôi từ trong mộng tỉnh lại, lông mi ướt sũng, đến cả gối cũng ướt sũng.
Đoạn Kỳ đỡ đầu, nằm nghiêng nhìn tôi, mày cau lại, ánh mắt có vẻ thăm dò.
Đêm qua chỉ muốn ôm anh ngủ một giấc, không ngờ đến rạng sáng mới ngủ được. Từ khi rời khỏi phủ nhà họ Đoạn, đã rất lâu rồi tôi không có ngủ yên như vậy.
Hơi ấm còn sót lại giữa vòng tay đủ theo tôi đến hết cuộc đời này.
Tôi chỉnh lại quần áo, muốn vượt qua anh xuống giường, nhưng Đoạn Kỳ đã nắm lấy cổ tay tôi kéo lại, tôi lại ngã vào người anh.
Đoạn Kỳ nhìn tôi với đôi mắt đen láy, vẻ mặt nghiêm nghị và đôi lông mày cụp xuống có chút không hài lòng.
Chắc anh khó chịu vì tôi ngủ chung giường với anh: “Tôi xuống ngay đây.” Nói xong, tôi lại bắt đầu di chuyển.
Đoạn Kỳ ấn bả vai của tôi, không cho tôi động, môi mỏng mím thành một đường, thật lâu sau mới khẽ thở dài, tựa hồ có chút bất đắc dĩ nói: "Em gặp ác mộng sao, làm sao lại khóc?"
Tôi cụp mắt xuống, không dám nói với anh rằng anh vẫn luôn ở trong giấc mơ của tôi hàng đêm.
Thấy tôi im lặng, anh lại cười: “Không phải nằm mơ thấy anh sao? Anh đã nghe thấy những lời em nói trong giấc mơ của mình.”
Tôi hốt hoảng ngẩng đầu lên, lúc này mới nhận ra hình như anh ấy đang trêu chọc tôi. Khóe miệng nhàn nhạt nở nụ cười, ngay cả ánh mắt cũng có chút nhu hòa.
Khi phát hiện tôi đang nhìn mình, anh dừng lại một chút, xoay người xuống giường.
Trước khi đi, anh nói với một câu: "Anh đi làm một số việc vặt, chờ anh quay lại."
Nhưng Đoạn Kỳ vừa rời đi, thím Lưu ở bên cạnh phu nhân đã đến, tôi biết mình nên đi.
Sự dịu dàng tối qua dù sao cũng chỉ là một giấc mơ, sau khi chạm vào chiếc gối nơi Đoạn Kỳ ngủ, tôi liền đi theo dì Lưu.
Đi qua hành lang, tôi nhớ ra rằng Đoạn Kỳ đã dạy tiếng Anh cho tôi ở đây, đôi khi anh giống như một ông già, nghiêm khắc và chịu khó sửa lỗi cho tôi.
Đi ngang qua từ đường, tôi nhớ rằng trước đây Đoạn Kỳ luôn bị phạt quỳ, phu nhân không cho ăn cơm, bèn nhờ tôi mang cơm tối đến.
Lúc tôi lấy ra hai cái bánh bao trắng, Đoạn Kỳ lại muốn gõ đầu tôi một cái, chán ghét nói: "Trong nhà không có thịt sao? Khô rồi, ăn sao được?"
Tôi bĩu môi nhét lại bánh bao vào trong quần áo: “Hỏi nhiều như vậy, thích ăn hay không, dù sao em cũng không phải người đói."
Đoạn Kỳ hiển nhiên rất đói, liền xòe tay ra: “Mang tới đây, mang tới đây, thiếu gia của em bất đắc dĩ..."
Đi ngang qua khu vườn nhỏ, tôi nhớ rằng ở đây Đoạn Kỳ đang dạy tôi đi xe đạp, tôi khuỵu xuống trước chiếc xe đạp. Nghĩ đến chiếc xe đạp trị giá 700 nhân dân tệ, tôi sợ đến phát khóc, Đoạn Kỳ chạy tới hỏi: "Bị thương ở đâu? Có đau không?"
Thấy anh tìm vết thương trên người, tôi nức nở giải thích: “Em không bị thương nhưng không đủ tiền trả xe”.
Đoạn Kỳ thở phào nhẹ nhõm: “Người không sao là tốt rồi, chỉ là một chiếc xe đạp, không thành vấn đề."
Đêm đó anh bị phu nhân đánh tét mông, bị mắng mấy ngày là kẻ hoang đàng.
Mọi nơi tôi đi qua dường như đều có bóng của tôi và Đoạn Kỳ, nhìn vào tôi không khỏi đỏ mắt.
Tạm biệt, Đoạn Kỳ.
Lần này là thật, không bao giờ gặp lại.
6
Xe rời Hải Thành, tôi không biết mình sẽ đi về đâu, tôi thẫn thờ chờ đợi sự sắp đặt của số phận.
Tôi xoa xoa chiếc nhẫn bạc trên cổ, cảm thấy hơi bất an.
Đột nhiên người lái xe dừng lại, vài sĩ quan cưỡi ngựa dừng lại trước xe, họ mặc quân phục giống Đoạn Kỳ.
Tôi chưa kịp nhìn thấy bóng dáng của Đoạn Kỳ thì cửa hông bên cạnh đã bị kéo ra, Đoạn Kỳ lôi tôi ra khỏi xe, lực tay anh rất mạnh khiến tôi bị đau.
“Anh rõ ràng đã nói là em chờ anh, em vì cái gì lại đi rồi!” Đoạn Kỳ hét lên hỏi tôi, gân xanh trên thái dương nổi lên, trong mắt cực kỳ tức giận đầy khó hiểu.
Tôi chợt nhận ra, có lẽ Đoạn Kỳ không hận tôi, anh giả vờ hận chỉ là để bảo vệ tôi, anh không tha thứ cho việc tôi ra đi không lời từ biệt nhưng anh vẫn yêu tôi.
Vẫn còn yêu nên anh không thể để tôi ra đi. Theo quan điểm của anh, tôi lại bỏ rơi anh, điều đó thực sự tàn nhẫn.
Chỉ vì anh còn yêu tôi, tôi lại càng không thể nói ra sự thật.
Thấy tôi lại im lặng, Đoạn Kỳ tức giận như sắp nổ tung, kéo kéo ôm lấy tôi đang xụi lơ trên ngựa, đưa tôi về nhà.
Đoạn Kỳ ném tôi vào trong phòng, sau lưng đóng cửa lại: “Sao lúc nào cũng bỏ rơi anh, có cần anh nhốt em thật không!"
Đoạn Kỳ từng bước tới gần, trong mắt suýt chút nữa phát ra tia lửa.
Tôi chưa từng thấy anh tức giận như vậy, liên tục bị ép lùi ra sau: “Đoạn Kỳ, đừng như vậy, anh làm em sợ…”
“Hừm…” Tôi chưa kịp nói gì đã bị chặn lại, Đoạn Kỳ cúi người hôn tôi một cách thô bạo.
Tôi đẩy, anh kéo, loạng choạng cho đến khi anh đẩy tôi thật mạnh, đẩy tôi ngã xuống giường, giữa cơn uất ức, tôi chưa kịp lấy lại hơi, Đoạn Kỳ lại hôn tôi.
Tôi cảm thấy tay anh ấy đang cởi quần áo của tôi, tôi vùng vẫy và hét lên không rõ ràng.
Dường như có nước mắt trong mắt Đoạn Kỳ, anh cũng không được khỏe giống như tôi, nhưng anh không chịu dừng lại.
Khi lớp vải bị xé toạc, những vết sẹo lớn nhỏ gớm ghiếc trên người tôi lộ ra, chiếc nhẫn bạc đeo trên cổ tôi cũng bị đứt dây rơi xuống đất, rõ ràng là tiếng chạm đất rất nhỏ, nhưng trong phòng lúc này âm thanh của nó lại quá sắc nét.
Nước mắt tôi rơi xuống, tôi cố gắng hết sức để kìm nén tiếng khóc khiến vai tôi run lên bần bật.
Tất cả mọi thứ đã hiện ra trước mắt, Đoạn Kỳ sẽ cảm thấy tôi thật xấu xí.
Tay run run, tôi mặc lại quần áo, cố che đi sự ngượng ngùng, không dám ngước mắt lên nhìn người trước mặt.
Sau sáu năm bị tra tấn, tôi đã tơi tả.
Đoạn Kỳ sẽ không thích, dù sao anh là người thích sạch sẽ nhất.
Một giọt, hai giọt, sau đó là một chuỗi nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay, tôi kinh ngạc ngẩng đầu, phát hiện Đoạn Kỳ đang khóc, nước mắt giàn giụa, đôi lông mày vốn nghiêm nghị cau chặt vào nhau một cách khoa trương, đôi mắt đượm buồn và xót xa.
Đoạn Kỳ tựa hồ đang nhìn một con chim nhỏ yếu ớt bị thương, đưa tay ra, nhưng lại căng thẳng không dám chạm vào, muốn nói nhưng cổ họng nghẹn lại, nghẹn ngào đến nỗi không nói nên lời.
Anh nhẹ nhàng ôm tôi, như sợ làm tôi đau, rất cẩn thận.
"Đoạn Kỳ, những vết sẹo này đã có từ lâu, em đã không còn đau nữa..."
Nghe tôi nói, Đoạn Kỳ càng khóc thảm thiết hơn.
Thay vào đó, như thể nhẹ nhõm hơn, tôi vỗ nhẹ vào lưng anh và ôm anh thật chặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


