Ngày rời đi đến rất nhanh, trước khi đi A Uyển đã dọn dẹp một lượt trong ngoài nơi này, vừa không nỡ rời bỏ cái bếp nhỏ, vừa không nỡ rời bỏ mảnh vườn trồng rau phía sau, cuối cùng Hứa Nghiên Hành phải dỗ dành nàng xuống núi.
Sau khi xuống núi, hắn cưỡi một con ngựa màu nâu đen, lại đưa tay về phía nàng, “Lên đây.”
A Uyển ngẩng đầu, chưa kịp đưa tay ra đã bị hắn ôm lấy từ phía sau, cảnh tượng này giống như nàng từng mơ thấy.
Nàng chưa từng cưỡi ngựa, giờ bỗng chốc rời khỏi mặt đất, ngồi trên yên ngựa, cảm thấy hơi phát run, hai chân run lên, người phía sau có lẽ nhận ra, hai tay ôm chặt lấy nàng, áp sát vào nàng, “Đừng sợ, có ta ở đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
