Ánh nắng mặt trời chói chang, ánh sáng như lửa xuyên qua những tán lá xanh rậm rạp, mặt đất trong rừng phủ đầy lá rụng tạo thành những mảng sáng tối.
A Uyển đứng trên con đường hoàng thổ bên ngoài núi, bọn họ vừa vào thành Giang Châu sáng nay, không nghỉ ngơi đã vội vã đến ngọn núi này, thật khó tin là dù đã chín năm trôi qua, nàng vẫn nhớ con đường đến đây.
Chỉ có điều so với chín năm trước, nơi này đã hoang vắng, những thôn dân từng sống xung quanh có lẽ đã di chuyển vì trận lũ lớn năm đó.
“Phu nhân, ở đây có đường lên núi.” Tiêu Sâm từ trong rừng đi ra, “Chúng ta có lên núi không?”
Hắn ta nhìn A Uyển, cũng không hỏi nàng vì sao lại đến đây, lúc này, hắn ta chỉ cảm thấy A Uyển làm gì cũng đều có lý do nhất định, giống như lần nàng trực tiếp đến Việt Châu mượn binh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
