Ngày hôm sau, trời vừa sáng, A Uyển đã tỉnh dậy, bụng kêu vang từng trận, Hứa Nghiên Hành nheo mắt, bàn tay lớn xoa xoa bụng nàng, A Uyển đẩy hắn, “Sao vậy?”
Hứa Nghiên Hành ghé sát tai nàng, “Đói bụng.”
Ánh mắt A Uyển sáng lên, “Ta cũng đói.”
Hứa Nghiên Hành lập tức xoay người nàng lại, một tay nâng một chân nàng lên, thân thể áp sát vào, A Uyển thấy vậy, vội vàng nói, “Chàng -- Chàng định làm gì? Không phải đói sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
