Vệ Thái phi từng câu từng chữ đều đang ám chỉ rằng nhiều năm qua mình đã đối xử với A Uyển không tệ, giờ là lúc báo ân. Bà đã nói qua, bất cứ ai mà bà muốn giúp, sau này chắc chắn sẽ phải trả ân.
Nghĩ đến đây, A Uyển chỉ cảm thấy lòng ngực bị nghẹn lại, càng lúc càng khó thở. Về đến Hứa phủ, cả người trông có vẻ hồn bay phách lạc, Hoa Linh nói chuyện với nàng cũng như không nghe thấy, nàng lặng lẽ trở về phòng mình.
Hoa Linh nhìn theo, lời nói nghẹn lại trong cổ họng, thở dài đứng trông giữ ở cạnh cửa.
A Uyển đóng cửa lại, định lên giường nằm một chút, bước đi loạng choạng, đến gần mới phát hiện một bóng đen đang ngồi trên giường, nàng như bị dọa, tinh thần tập trung, đôi vai mảnh khảnh rụt lại, đôi mắt đen láy hơi nheo lại một trung, “Hứa đại nhân, sao ngài lại ở đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
