A Uyển không kiên nhẫn tiếp tục trò chuyện với hắn ta, lần này mặc cho Triệu Gia Du gọi thế nào cũng không quay đầu lại, bước đi vội vã rời đi.
Triệu Gia Du nhìn theo bóng lưng nàng, ngẩn người một lúc lâu mới hồi thần, tự nghĩ mới rời đi không lâu, mà tính tình nàng đã thay đổi nhiều, trước đây đều là nghe gì thì liền làm theo nấy, không nói một câu dư thừa nào, chuyện tốt thường phải trải qua nhiều gian nan, chờ triêu cống xong rồi thì từ từ trò chuyện cũng không vội.
Về tới Hứa phủ, may mắn là Hứa Nghiên Hành vẫn chưa về, thấy nàng từ ngoài vào, Hoa Linh mới ngừng khóc, tiến lên kéo nàng nói, “Ôi, cô nương ơi, ngài lại đi đâu rồi? Nô tì vừa mở mắt ra đã không thấy ngài đâu.”
“Ngươi đã nói với quản gia chưa?” A Uyển chạy một đoạn đường, lúc này mặt có phần tái.
“Chưa đâu ạ, nô tì nào dám, đây đã là lần thứ hai rồi, nếu nô tì nói, có lẽ giờ ngài cũng không gặp được nô tì, may mà nô tì đợi được ngài về.” Hoa Linh lau mặt, “Lần sau ngài đừng chạy lung tung nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
