Ngày hôm đó là ngày kế tiếp sau trận tuyết lớn, trong Kính Ân tự không có nhiều người, mẫu thân nàng đã lễ Phật xong, đang trò chuyện với sư phụ trụ trì trong thiền phòng. Nàng lén lút ra ngoài, chạy vào rừng mai ở sau núi Kính Ân tự. Tuyết trên mặt đất dày và cứng, nàng vừa vào rừng mai không lâu thì chân trượt, cả người ngã mạnh xuống đất. Khi nàng đang chống tay chuẩn bị đứng dậy, trước mắt xuất hiện một đôi ủng.
Sau đó, chủ nhân của đôi ủng đó đã cúi xuống, bàn tay có khớp xương rõ ràng nắm lấy khuỷu tay nàng, vừa nâng nàng dậy vừa nói: “Sao lại bất cẩn như vậy? Có đau ở đâu không?”
Là Tô Thành.
Nàng nắm lấy ống tay áo hắn, nhưng lại cảm thấy không ổn nên rút tay lại. Nhưng chân vừa mới bị trẹo, không còn điểm tựa, cả người lại nghiêng sang một bên, Tô Thành lại một lần nữa đỡ nàng, cười nói: “Đường Đường, chân bị trẹo rồi à?”
Nàng không nói gì, sao hắn lại trực tiếp gọi nhũ danh của nàng, tên này chỉ có gia đình nàng mới được gọi như thế, nhưng từ miệng hắn nói ra, lại không thấy đột ngột hay khó chịu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
