Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

80, Nữ Bác Sĩ Tái Hôn Quân Nhân, Chồng Trước Cầu Xin Tha Thứ Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Lãnh Phong nhìn Lâm An Nhiên nhỏ nhắn đứng trước mặt, chỉ muốn ôm cô trọn vào người, mang đi bất cứ đâu. Anh bỗng nhớ đến một câu nói: phụ nữ là chiếc xương sườn của đàn ông, chỉ khi ôm vào lòng, họ mới thấy hạnh phúc hóa ra là thật.

Anh thật lòng chỉ muốn gói cô lại, mang đi cùng khắp thế gian.

Trong khi đó, Trần Diễm vội vã chạy về phía cửa hàng của Cao Nhị Sơn. Cô ta hớt hải lao vào, thở hồng hộc: “Nhị Sơn, anh mau về nhà xem đi! Vợ anh đang ôm ấp đàn ông lạ ngay trong sân kìa!”

Cao Nhị Sơn nghe xong, phá lên cười: “Cái con mập ngốc ấy mà có người thích? Ai tin nổi chứ!”

Trong đầu hắn vẫn là hình ảnh một Lâm An Nhiên béo ú, lôi thôi và ngu ngốc. Hắn chẳng tin cô có thể làm ra chuyện như vậy.

Trần Diễm thấy hắn không tin, sốt ruột đến mồ hôi túa ra: “Em thấy thật mà! Hai người họ đang ôm nhau giữa sân! Biết đâu giờ đã lăn lên giường, ‘tấu nhạc’ tưng bừng rồi cũng nên!”

Nụ cười trên mặt Cao Nhị Sơn lập tức đông cứng lại. Trong đầu hắn như tua nhanh một cuốn phim, nhớ lại mấy hôm nay cô luôn căng thẳng, không cho hắn vào phòng thì ra là vậy. Hắn đập mạnh bàn, siết chặt nắm tay, nện một cú vào mặt bàn khiến tấm kính vỡ tan.

Máu từ tay hắn chảy ra không ngừng.

Trần Diễm hoảng hốt nhìn hắn giận dữ, sợ đến tái mặt: “Tay anh... chảy máu rồi kìa!”

Cao Nhị Sơn chẳng buồn để tâm, gằn giọng với Trần Diễm: “Đi! Xem ông không đánh gãy chân con tiện ấy thì ông không mang họ Cao!”

Nói xong, hắn tức tối đóng cửa tiệm, chạy nhanh về nhà. Trần Diễm vội vàng chạy theo nhưng không theo kịp bước chân hắn, thở không ra hơi: “Nhị Sơn, anh chậm chút, đợi em với...”

Cao Nhị Sơn chẳng đoái hoài gì, chỉ cắm đầu chạy. Về đến nhà, thấy cửa bị cài chặt, hắn càng khẳng định trong lòng chắc chắn có chuyện khuất tất! Hắn giận đến mức giậm mạnh vào cửa, gào lên: “Lâm An Nhiên, con tiện kia! Mau mở cửa! Bằng không ông cho mày sống không bằng chết!”

Lâm An Nhiên đoán chắc là Trần Diễm đã đi méc, không ngờ hai người lại về nhanh thế. Cô hoảng loạn nhìn quanh, nghĩ xem nên giấu Lãnh Phong ở đâu. Cô vội vàng dọn dẹp giường. Lãnh Phong thấy cô hoảng hốt, mỉm cười trấn an: “Không sao.”

Lâm An Nhiên gấp đến phát điên, giận dữ: “Anh mau trốn đi! Lỡ mà bị bắt thì em chết chắc!”

Lãnh Phong đáp: “Không sao đâu. Tin anh, em ra mở cửa đi.”

Nhìn vào ánh mắt đầy kiên định của anh, cô đành hít sâu, bước ra khỏi phòng. Lãnh Phong chờ cô đi khỏi, ngẩng đầu nhìn lên xà nhà đúng lúc thấy hai cây cột song song đang đỡ mái. Anh vốn là lính đặc nhiệm, đã được huấn luyện nghiêm ngặt, nếu không bị kẻ xấu hãm hại lần trước, anh cũng không bị trọng thương.

Anh bật người nhảy lên, bám vào cột gỗ, trèo hẳn lên nằm ngang trên xà. Khoảng cách hai cột không xa, đủ để anh giấu mình. Anh thầm thấy buồn cười một chiến thần đặc nhiệm như anh mà giờ phải chui lên xà nhà trốn vì một người phụ nữ. Nếu mấy chiến hữu của anh biết, chắc cười sặc nước.

Lâm An Nhiên điềm nhiên mở cửa, trước mắt là gương mặt giận dữ của Cao Nhị Sơn, theo sau anh ta là Trần Diễm. Cô nhìn anh ta đang hằm hằm tức giận, vẫn giữ giọng dịu dàng: “Nhị Sơn, anh về rồi. Sao lại giận dữ như thế?”

Cao Nhị Sơn không thèm nghe cô nói, đẩy cô đang đứng giữa cửa sang một bên, lạnh mặt: “Tránh ra!” Nói xong thì lao thẳng vào nhà chính, đá tung cửa, nhìn thấy trong phòng có rèm che, lập tức giận dữ xé phăng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc