Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô nhìn chị ấy hỏi: “Chị ơi, chợ đen ở đâu vậy?”
Người phụ nữ nói: “Chợ đen ở trong một con hẻm phía sau phố. Bên đó toàn giao dịch bằng tiền mặt.”
Lâm An Nhiên cảm ơn chị ấy rồi xách trứng quay về nhà.
Vừa đến cổng đã nghe có người đang tranh luận: “Cái con ngốc An Nhiên, đến chồng mình còn không giữ được, để anh ta cứ chạy sang chỗ bà Vương goá...”
“Chứ còn gì nữa! Bây giờ là thời đại nam nữ bình đẳng, cô ta đúng là làm mất mặt phụ nữ quá!”
“Béo như thế, chắc ăn bao nhiêu đồ ngon. Chúng tôi nghèo kiết xác, đến cơm còn ăn không đủ, nhà cô ta thì ngày nào cũng toàn sơn hào hải vị, không béo mới lạ!”
“Chuẩn luôn!”
Hai người kia thấy Lâm An Nhiên về thì lập tức im bặt.
Cô nghe xong cũng chẳng giận, chỉ cười nói: “Bác Vương, bác Lưu, hai người đúng là tấm gương phụ nữ hiện đại. Sau này tôi phải học tập mấy bác nhiều hơn đấy!”
“Đúng rồi, chúng tôi mà...” Hai bà định nói tiếp thì lại thấy có gì đó sai sai.
Lâm An Nhiên vào nhà, đóng cửa lại, thấy trong nhà vắng tanh, Cao Nhị Sơn vẫn chưa về. Cô vào trong không gian, ăn chút hoa quả, uống một bát sữa. Nghĩ lại thấy mình béo như vậy đúng là nên giảm cân.
Tập thể dục thì hiệu quả chậm, thôi thì ăn thêm một quả nhân sâm. Cô đi ra vườn, hái một quả, ăn xong thì thấy da dẻ mịn màng hẳn, giảm liền 10kg. Giờ chỉ còn 60kg. Cô soi gương nhìn mình, mặt đã thon lại, từ mặt tròn chuyển thành mặt trái xoan, dáng người đầy đặn gợi cảm nhìn rất ổn. Cô bước ra khỏi không gian.
Cô nằm ngủ một giấc, không muốn để ý đến Cao Nhị Sơn, cứ thế ngủ ngon lành. Tỉnh dậy đã là buổi chiều, vừa mở cửa định đi xem tình hình thì nghe tiếng gõ cửa dồn dập.
“Ai đấy?” Cô hỏi rồi mở cửa.
Thấy là Trần Diễm người luôn nói xấu cô, vậy mà giờ lại tới tìm.
Lâm An Nhiên lập tức đóng cửa lại: “Nhà này không chào đón cô.”
“Đừng đóng cửa mà! Cao Nhị Sơn có ở nhà không? Tôi tìm anh ấy nhờ chút chuyện.” Trần Diễm nhìn Lâm An Nhiên, ngạc nhiên khi thấy cô gầy đi nhiều, lại còn xinh ra rõ rệt. Mới hơn chục ngày không gặp, sao thay đổi lớn thế? Không dám tin đây là Lâm An Nhiên béo ú trước kia.
Thấy cô cứ nhìn chằm chằm, Lâm An Nhiên bực mình: “Anh ta không có nhà. Cô còn không rõ hơn tôi à?” Nói xong “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Trần Diễm ăn bơ, giận dỗi nói: “Ra vẻ cái gì! Chồng cô chẳng phải cũng quỳ dưới váy tôi à!”
Bác Vương thấy Trần Diễm đến tìm Cao Nhị Sơn liền cười mỉa: “Ôi dào, đến tìm chồng người ta à? Dùng cũng trơn tru quá ha, dùng mãi rồi chắc muốn dùng cả... giường luôn hả?”
Bác Lưu không ngại thêm dầu vào lửa, cười to: “Chuẩn đấy! Tội cho con An Nhiên.”Trần Diễm tức giận, nhổ một bãi nước bọt: “Mấy người nói vớ vẩn cái gì vậy?”
Trong lòng cô ta như có lửa đốt. Về đến nhà nghe bao lời mỉa mai, càng thấy khó chịu. Cô ta chỉ muốn nhanh chóng khiến Cao Nhị Sơn ly hôn, rước mình về nhà, nếu không...
Lâm An Nhiên đóng cửa, nghe hết mấy lời bên ngoài mà vẫn bình thản quay lại trong nhà. Vừa cài chốt cửa xong thì nghe tiếng gõ cửa gấp gáp.
“Lâm An Nhiên, mở cửa cho ông!”
Nghe tiếng, cô biết là Cao Nhị Sơn đã về, liền đáp: “Ra đây!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






