Tống Quốc Đống vội vàng theo sau, nhìn bóng lưng lạnh lùng của Trình Lãng mà xuýt xoa thầm: Ghê thật đấy, gái đẹp thế mà vẫn chê. Anh Lãng là người hay là hòa thượng vậy chứ!
Đang giúp Đổng Tiểu Quyên trông sạp ngoài khu mỏ, Phùng Mạn bỗng hắt xì một cái, xoa xoa sống mũi thẳng nhỏ của mình, lẩm bẩm: “Không biết có ai đang nhắc tới mình không nữa.”
Cô không hề hay biết vừa nãy thực sự có người đang nhắc đến mình nhưng cũng nhanh chóng gác chuyện ấy sang một bên, bắt đầu bàn bạc với Đổng Tiểu Quyên chuyện chia sạp.
“Bình thường chị bán mấy món linh tinh với nước ngọt, cái gì bán được thì bán, dạo này ế lắm, chỉ mong hè đến nhanh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)