Trong truyện có nói sơ là vị hôn phu này từng có chút cảm tình với nguyên chủ, chỉ vì tính tình nhút nhát nên không dám bày tỏ. Giờ nhìn Trình Lãng với vẻ ngoài điềm tĩnh, ánh mắt cũng chẳng chút gợn sóng khi nhìn mình, Phùng Mạn thầm nghĩ: Người này giả vờ giỏi thật.
“Chúng ta còn có hôn ước từ nhỏ đấy nhé. Thật ra...” Phùng Mạn không phải kiểu nhút nhát, đã có ý thì phải chủ động xóa bỏ nghi ngờ. Cô tung luôn chiêu nặng đô: “Thật ra từ khi đính hôn xong, em đã có cảm tình với anh rồi. Không thì sao lại liều lĩnh trèo lên xe theo anh chứ?”
Ngồi thoải mái trong khoang lái, không còn phải chịu đựng cái ngột ngạt và gò bó của thùng xe, Phùng Mạn thấy cả người nhẹ nhõm. Tính lại khoản tiền kiếm được mấy hôm nay, dù đã tiêu năm đồng để mua quà cảm ơn nhà họ Tống, túi tiền nhỏ của cô vẫn còn tận bốn mươi lăm đồng!
Có tiền trong tay, lòng dạ mới yên. Phùng Mạn rốt cuộc cũng thấy vững dạ hơn. Chờ đến lúc về Mặc Xuyên quê cô, cũng là sân nhà chắc chắn sẽ nghĩ được cách kiếm tiền.
Đống đồ ăn vặt từng để ở thùng xe giờ đều được chuyển lên khoang lái. Phùng Mạn không phải người nhỏ nhen, đã gửi quà cho nhà họ Tống thì với người tài xế miễn phí vất vả đi cùng cũng nên có chút cảm ơn.
“Trình Lãng, ăn kẹo cam không? Hay anh thích bánh cốm hơn?”
Trình Lãng, người vẫn luôn lái xe xuyên đêm về phương Nam, thỉnh thoảng mới dừng lại nghỉ ngơi chốc lát. Đối diện với mấy món bánh kẹo cô đưa, anh vẫn chẳng hứng thú: “Không cần.”
Phùng Mạn thu tay lại, tự mình nhấm nháp miếng bánh cốm giòn rụm thơm ngọt, chẳng hề để tâm đến sự từ chối thẳng thừng kia. Lúc hoàng hôn buông xuống, chiếc xe đi ngang một thành phố nhỏ.
Ánh mắt cô sáng lên khi nhìn thấy mấy sạp hàng bên đường: “Trình Lãng, dừng xe một chút.”
Trình Lãng vốn không định nghỉ ở đây nhưng vẫn đạp phanh, quay đầu nhìn người phụ nữ nhanh nhẹn mở cửa bước xuống. Cũng chính khoảnh khắc đó, anh mới nhìn rõ Phùng Mạn đã thay bộ đồ hoa đơn giản và quần dài đen bằng áo thun ngắn tay cùng quần short bò thời thượng. Đôi chân dài thẳng tắp trắng ngần nổi bật trong từng bước chạy, cuối cùng dừng lại trước một sạp bán gia vị.
Chỉ trong tích tắc, Trình Lãng mím môi, rút lại ánh nhìn, châm một điếu thuốc, không hề liếc thêm lần nào. Bà ngoại Phùng Mạn là cao thủ bếp núc, tổ tiên mấy đời từng làm đầu bếp trong cung, sau này truyền lại mở quán ăn, cho đến khi phong trào vận động lớn làm gián đoạn.
Bố mẹ ly hôn, ai cũng không muốn nuôi cô, Phùng Mạn từ nhỏ sống với bà ngoại. Cuộc sống không giàu có nhưng miệng thì chưa từng ăn khổ. Dù là nguyên liệu bình thường nhất, qua tay bà cũng có thể tỏa hương hấp dẫn. Sống cùng lâu năm, cô cũng học được chút ít.
Đi ngang vùng sản xuất hoa tiêu nổi tiếng ở đời sau, Phùng Mạn không do dự mua mấy cân. Dạo thêm một vòng, cô lại chọn thêm vài loại gia vị và hương liệu khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
