Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

80, Khu Quặng Mỏ Có Một Đại Mỹ Nhân Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Cứu mạng là ân nghĩa lớn nhất. Dì Tú Phân không chứng kiến nhưng cũng hình dung được cảnh Trình Lãng một mình lái xe đến, cứu chồng và con trai bà khỏi tay cướp, nguy hiểm cỡ nào.

“Tiểu Phùng à, chồng cháu đúng là đàn ông đích thực, lại còn có tâm.” Dì Tú Phân không ngờ Trình Lãng lần này quay lại còn dẫn theo cả vợ, vừa bất ngờ vừa mừng cho cậu. Phùng Mạn nhớ lại những lời nhận xét trong truyện về vị hôn phu của nguyên chủ, đúng là người ngay thẳng, tốt bụng, xem ra cô không chọn sai.

“Để em đi theo canh xe cho, anh có một mình, còn dắt theo chị dâu nữa.” Trên xe mà có hai người đàn ông thì vẫn an toàn hơn.

“Không có chị dâu nào hết.” Trình Lãng châm điếu thuốc, ngậm trong miệng.

“Hả?” Tống Quốc Đống chưa hiểu gì: “Sao lại không có? Cô ấy chẳng phải hôn thê từ bé của anh à?”

Đầu thuốc Hồng Tháp Sơn chớp tắt, ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông cũng đổi sắc theo. Trình Lãng rít một hơi, chậm rãi nhả khói, cười nhạt: “Chỉ là một con nhóc giả mạo vị hôn thê của tôi thôi.”

Tống Quốc Đống cũng biết sơ sơ chuyện nhà Trình Lãng, giờ nghĩ lại thấy quả đúng là có gì đó không ổn, liền hạ giọng hỏi: “Vậy cô ta là ai?”

“Hoặc là người của ai đó cài vào để nhắm đến lô hàng, hoặc là đối thủ cử tới để giám sát tôi.” Những năm qua, Trình Lãng gặp không ít âm mưu trong tối ngoài sáng.

Người bình thường có tiếp cận cũng chẳng bịa ra nổi cái lý do hớ hênh đến vậy, rõ ràng là không đơn giản.

“Ồ!” Tống Quốc Đống bừng tỉnh: “Mỹ nhân kế!” Trong Tam Quốc cũng có chiêu này mà, anh mê lắm!

Trình Lãng: “...”

Lười phản bác mấy suy đoán linh tinh, Trình Lãng nghiêm túc dặn: “Đừng manh động. Mấy ngày này tôi còn bận, cậu để ý xem cô ta có gì khác lạ không, nhất là tiếp xúc với ai, có định giở trò với lô hàng không.”

Tống Quốc Đống vốn thích xem phim hình sự Hồng Kông, toàn băng đĩa thuê về, hồi hộp cực kỳ, lập tức gật đầu cam đoan hoàn thành nhiệm vụ. Tối đến, cả nhà quây quần ăn cơm, mỗi người một tâm trạng. Ngoài ông Tống đi lấy hàng chưa về, bàn ăn bốn góc cũng đã kín chỗ.

Phùng Mạn xuyên qua được một tuần, ở nhà họ Phùng thì đói meo, chẳng có tí thịt thà nào, ngay cả dầu mỡ cũng hiếm hoi. Trước kia sống thời hiện đại tiện nghi, muốn ăn gì tự nấu, lười thì gọi đồ, chưa từng phải chịu cảnh không có thịt suốt một tuần. Giờ nhìn thấy thịt kho, cá chua ngọt, canh gà nấu nấm... bụng đói réo, thèm đến mức nước miếng suýt chảy, cuối cùng cũng được bù lại.

Tối đó, Tống Quốc Đống tranh thủ báo cáo kết quả theo dõi đầu tiên với Trình Lãng: “Anh Lãng, em thấy hình như chị dâu không phải nhắm vào hàng, cũng không phải nhắm vào anh đâu.”

Trình Lãng hơi nhướng mắt nhìn anh ta.

Tống Quốc Đống: “Em nghi chị ấy nhắm vào rau nhà em thì đúng hơn.” Lúc ăn cơm nhìn chằm chằm đồ ăn, ánh mắt ấy còn hơn cả nhìn anh Lãng nữa kìa.

Hiếm khi Phùng Mạn ngủ được một giấc ngon lành. Xuyên không cả tuần, ngủ ở căn phòng nhỏ chật hẹp nhất nhà họ Phùng, dưới người là ván giường cứng ngắc, sau đó lại ngủ một đêm trong thùng xe tải, đau lưng mỏi vai chẳng kém.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc