Cô dâu bị cướp ngay trong ngày đãi tiệc, Triệu Cương tức đến suýt hộc máu, thề bắt bằng được cô về! Trấn Sùng Lĩnh bị lục tung khiến dân tình hoang mang né tránh, còn cách đó năm trăm cây số thị trấn Thanh Sơn lại rộn ràng náo nhiệt, âm thanh huyên náo vọng đến tai Phùng Mạn.
Trình Lãng trở lại sau hơn mười phút. Phùng Mạn ngồi yên trong xe, nhấp chút nước cam, vừa ăn kẹo bắp vừa cảm nhận xe rung lên người này đúng là làm bằng sắt. Cô đang thắc mắc không biết anh ta chạy cả đêm rồi có nghỉ ngơi không thì lại cảm nhận được chiếc xe dừng lại.
Chiếc xe dừng yên bên lề đường gần ngã rẽ quốc lộ, không hề phát ra tiếng động. Không có cả tiếng cửa xe đóng lại chắc là anh ta đang tranh thủ ngủ ngay trên ghế lái.
Xung quanh chim hót côn trùng kêu, chẳng có xe nào, người nào đi ngang qua, yên tĩnh đến lạ. Nghĩ lại gương mặt mình lén nhìn được hôm qua trong bếp, dù cách xa nhưng rõ là điển trai cực kỳ.
So với gã lái máy kéo ở nhà bên Tưởng Bình thì Trình Lãng đúng là sáng rực rỡ luôn. Phùng Mạn thầm nghĩ, dáng người và gương mặt đó mà đặt ở thời hiện đại cũng chẳng thua ai, thậm chí còn ăn đứt khối người.
Dù gì... trai đẹp để người khác cướp mất thì tiếc quá. Phùng Mạn cố nhớ lại, hình như trong sách còn nói vị hôn phu này có một điểm yếu chính là quá tốt bụng, lòng dạ mềm, nói trắng ra là dễ bị người khác dắt mũi...
Nghĩ đến khí chất lạnh lùng sắc sảo mà cô lén nhìn thấy hôm qua, Phùng Mạn ngạc nhiên gương mặt này mà lại dễ mềm lòng sao? Chẳng lẽ đây chính là kiểu “đối lập” trong truyền thuyết?
Cây cối bên đường quốc lộ rậm rạp, cuối xuân lá non mơn mởn, từng lớp xanh đan xen nhau xào xạc trong gió.
Phùng Mạn ước chừng thời gian, người đàn ông kia chắc đã chợp mắt được một lát. Nghe thấy tiếng cửa xe mở, có ai đó nhảy xuống, chẳng bao lâu sau lại có tiếng đóng cửa Trình Lãng chắc đã lên xe lại.
Xe nổ máy, động cơ rền vang, Phùng Mạn hồi hộp chờ xe tiếp tục lên đường... nhưng lần này lại có gì đó khác lạ. Động cơ vẫn gầm lên nhưng xe không hề di chuyển, chỉ đứng yên một chỗ, rung nhẹ...
Tim cô thắt lại, cố kìm chế sự tò mò, không dám vén bạt hay nhúc nhích...
Cho đến khi một giọng nói lạnh băng, cứng như đá vang lên: “Xuống xe.”
Phùng Mạn: “!!!”
Không biết mình bị lộ ở chỗ nào, cô im lặng chờ đợi, ngồi yên trong xe đối diện với người đàn ông bên ngoài qua lớp bạt, không khí như đông cứng lại vài giây.
Chốc lát sau nhưng ngón tay trắng trẻo mảnh mai đặt lên mép bạt, từ từ kéo lên, đập vào mắt là ánh nắng chói chang và gương mặt lạnh lùng của người đàn ông. Trình Lãng đứng thẳng bên cạnh xe, tay cầm điếu thuốc chưa châm lửa, yên lặng đứng đó, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào ống quần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






