Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chẳng lẽ người phụ nữ này vẫn chưa bỏ ý định ly hôn sao? Tần Tư Dã cảm thấy hơi tức ngực. Anh đã tha thứ cho cô, không so đo chuyện năm xưa nữa, cô còn muốn thế nào nữa đây?
Làm xong chuyện hộ khẩu, Tần Tư Dã đưa hai mẹ con đến tiệm cơm quốc doanh ăn mì, gọi thêm mấy quả trứng luộc và một đĩa khoai tây xào sợi.
"Lát nữa anh đưa hai mẹ con đến Cung tiêu xã."
"Chúng ta không về sao? Đừng để lỡ xe về nhé."
"Tài xế sẽ đợi ở cửa Cung tiêu xã lúc ba giờ."
Không ngờ anh đã sắp xếp xong xuôi cả rồi, người này nhìn thì lạnh lùng nhưng lại khá chu đáo.
Cung tiêu xã lớn ở thành phố quả nhiên không phải thứ mà huyện thành nhỏ bé có thể so sánh được. Sống ở thôn Hạ Quang mười chín năm, số lần Cố Niệm vào huyện thành chưa quá ba lần, vào Cung tiêu xã cũng chỉ là xách đồ giúp bác gái cả, chỉ được nhìn chứ không được mua.
Hôm nay Tần Tư Dã mang theo không ít phiếu, còn có hai trăm tệ, mua cho hai mẹ con mỗi người hai bộ quần áo may sẵn, một ít vải vóc, lại còn mua cả sữa mạch nha và bánh trứng gà.
"Đủ rồi, chúng ta về thôi!" Trong không gian của cô có sẵn quần áo, còn có cả sữa bột và trái cây tốt hơn sữa mạch nha nhiều, thật sự không cần thiết phải lãng phí tiền bạc.
Tần Tư Dã tưởng cô sống khổ quen rồi nên tiếc tiền, bèn lấy thêm phiếu thịt ra mua vài cân thịt ba chỉ, sau đó mới bị Cố Niệm đẩy ra khỏi Cung tiêu xã.
Ngồi lên xe, Tần Tư Dã buông một câu: "Có phải chúng ta nên mời khách không nhỉ? Ở quân khu, mỗi lần có người nhà đến theo quân đều sẽ mời những chiến hữu thân thiết ăn một bữa cơm. Nếu em thấy nấu nướng phiền phức thì đặt vài món ở nhà ăn cũng được."
Cô đến quân khu là muốn tìm Tần Tư Dã ly hôn, bây giờ không những dọn vào khu gia đình, làm hộ khẩu cho con, mà còn phải mời khách để công bố thân phận!
Liếc nhìn tài xế đang lái xe, rồi lại nhìn con trai đang dựa vào lòng Tần Tư Dã ngoan ngoãn như một chú mèo con, Cố Niệm khéo léo từ chối: "Em chỉ biết nấu mấy món thường ngày, cơm nhà quê thôi, tay nghề này của em thật sự không mang ra đãi khách được..."
Đường đường là một Đoàn trưởng, vì sĩ diện chắc anh cũng sẽ không để một người phụ nữ nhà quê như cô đứng bếp, nấu nướng chiêu đãi chiến hữu của anh đâu nhỉ!
"Cơm em nấu rất ngon, chắc chắn chiến hữu của anh sẽ thích."
Được rồi, thế này là không tránh được rồi. Thôi bỏ đi, ai bảo bây giờ cô vẫn còn đang mang danh nghĩa vợ anh chứ: "Anh định khi nào mời khách, để em đi mua thức ăn."
"Gần đây có nhiệm vụ huấn luyện, mấy hôm nữa rảnh anh sẽ báo trước cho em, để Tiểu Lý đưa em đi mua thức ăn."
"Được, anh báo trước cho em biết có bao nhiêu người, mời khách hôm nào, em sẽ chuẩn bị chu đáo."
Thuận Ca chưa từng thấy nhiều đồ tốt như vậy bao giờ, cậu bé còn chẳng biết nên sờ vào cái nào trước.
"Những thứ này đều là bố mua cho Thuận đấy, con có thích không?"
Thuận Ca gật đầu, cậu bé không chỉ thích những thứ này, mà còn thích bố và ngôi nhà mới này nữa.
Ở đây cậu và mẹ sẽ không bị ai bắt nạt, được ăn no, cũng không bị ép phải làm việc.
Cố Niệm cất quần áo và sữa mạch nha đi, để lại cho con trai hai miếng bánh trứng gà. Thừa dịp con không chú ý, cô pha một cốc sữa bột đặt lên bàn: "Mẹ đi nấu cơm, con tự chơi một lát nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







